Tìm CTV biên tập nội dung tại đây

Cốt truyện Arknights Endfield - Yvonne Quest Phần 2 - Đồng Hành Như Chúng Ta

13 phút để đọc
Hình ảnh nhận diện của nhân vật Yvonne

Hình ảnh nhận diện của nhân vật Yvonne là một nhà khoa học tinh nghịch với gu ăn mặc không giống ai

Rời khỏi Công Viên Khoa Học Originium, Endmin cùng Yvonne tiếp tục bước đi giữa nhịp sống của Căn Cứ Trung Tâm, nơi tưởng như chẳng có gì đặc biệt ngoài những con đường quen thuộc và dòng người qua lại. Nhưng có lẽ chính trong những bước chân chậm rãi ấy, Yvonne mới dần để lộ nhiều hơn những gì cô vẫn luôn giấu kín sau vẻ ngoài nổi loạn và bất cần. Bởi đôi khi, một câu chuyện nhân vật không cần bắt đầu từ biến cố quá lớn, mà chỉ cần một cuộc đi dạo đúng lúc, một người đồng hành chịu lắng nghe, và một khoảng lặng đủ dài để những điều chất chứa trong lòng có cơ hội cất thành lời.

Đến Phòng Thí Nghiệm Của Andre

Đến Phòng Thí Nghiệm Của Andre

Ta cùng Yvonne đến phòng thí nghiệm của Andre để truy cứu lão ta.

Cùng nhau đi thăm lão già lười biếng đó thôi, ở Nhà Máy Cũ. Trong lúc ông ta đang than vãn khi các món đồ của ông ta bị hỏng, ta và Yvonne lén lút đi phía sau lưng để hù ông ta. Ta đã thành công khiến ông ta giật mình, Yvonne đến đây để "trả đũa" việc bắt Endmin làm việc vặt, bên cạnh đó cô cũng gợi nhớ Tata có phải từng đỗ ở đây đúng không? Lão Andre sợ sệt hỏi chẳng lẽ gói hàng giao lúc trước có vấn đề sao. Thấy ông ta sợ sệt như vậy, ta đến giải vây, nói với ông ấy bọn ta đến đây chỉ để tìm cảm hứng thôi. Yvonne thấy thế thì cũng không truy cứu ông ta nữa, bởi sau đợt Nhiễm Khuẩn vừa rồi, thiệt hại là không thể đếm xuể và... cả Tata nữa. Bản thân ta đã hiểu lý do cho chuyến đi này rồi, nhưng ta không thể gợi lại câu chuyện ấy với Yvonne được.

Yvonne đi xung quanh phòng thí nghiệm, bảo cách ông Andre bố trí đồ đạc trong phòng thật là vô vị, nên rất cần được tân trang, Yvonne sẽ xung phong làm điều đó. Đối với Andre, cái phòng có trang trí như nào cũng được, ông ta chỉ thắc mắc sao cô Yvonne đây lại phải tốn thời gian làm chuyện này. Cô ấy bảo dù sao cũng đã cất công tới đây rồi thì trang trí lại đôi chút cũng không vấn đề gì. Nhưng tất nhiên cô không làm không công, và tất nhiên cô cũng không lấy một bữa ăn đâu, cô cần máy khắc của ông ta một tháng. Ông ta bảo tất nhiên là được rồi, giờ Andre có việc bận bên chỗ của Giám Đốc Qin nên phải tới đó ngay. À nhưng mà rất có thể Hành Lang Máy Phát sẽ ảnh hưởng đến nguồn điện của căn cứ, nên ông ta muốn nhờ Endmin tới đó phòng khi cả Căn Cứ mất điện thì Thuật Pháp Orinigium của Endmin sẽ hỗ trợ cung cấp điện năng trở lại.

Yvonne tỏ ra không hài lòng chút nào, rõ ràng cô đã hẹn trước với Endmin rồi mà giờ cứ nhờ vả. Nhưng cô quyết định tăng thời gian mượn máy khắc lên thành hai tháng và yêu cầu ông ta nhanh tay lẹ chân lên để còn trả Endmin về cho cô. Trước khi đi, lão Andre muốn Yvonne nếu có tân trang thì mong cô ấy lưu ý đừng xáo trộn vị trí đồ đạc nhiều quá, bởi ông ấy đã quen vị trí của các món đồ trong phòng này rồi. Nuốt cục tức trong người, Yvonne bảo ông ta mau chóng đi giải quyết công chuyện của ông đi, việc ở đây không cần phải lo.

Gặp Riêng Ở Hành Lang Nhà Máy

Gặp Riêng Ở Hành Lang Nhà Máy

Andre gặp ta ở Hành Lang Nhà Máy và tâm sự câu chuyện về Yvonne

Andre gặp ta ở trước Hành Lang Nhà Máy, ông ta hỏi ta về đống thùng sơn ấy khi Yvonne nhận chúng, cô ấy đã phản ứng như thế nào. Ông ta rất bất ngờ khi cô ấy dùng đống sơn để vẽ graffiti trên tường ở Công Viên Khoa Học rồi. Ta muốn hỏi lý do vì sao ông lại phản ứng như vậy nhưng ông ta né tránh câu trả lời. Đi đến nơi cần cấp điện, lão Andre tâm sự vào thời điểm lần đầu hợp tác làm việc, cô ấy chẳng quan tâm đến ai, cũng chẳng tin ai cả. Ông thừa nhận làm việc với Yvonne ở giai đoạn ấy rất khó khăn nhưng thiên tài là vậy, không thể trách họ được.

Sau khi giải quyết xong việc ở đây rồi, ta với Andre cùng nhau tán gẫu, không biết cái phòng thí nghiệm của lão sao rồi. Nhưng nếu điều đó làm cô ấy vui thì ông cũng chấp nhận bởi... Thôi được rồi, quay lại phòng thí nghiệm thôi. À còn một điều nữa, Andre chưa biết kế hoạch tương lai của Yvonne là gì, sau khi Dự Án Nguyên Mẫu Thành Công. Lão ta muốn ta chuyển lời hỏi cô ấy, bởi cô ấy rất quý ta.

Yvonne đi ra khỏi phòng thí nghiệm, trách mắng Andre vì sao không tuân thủ các biện pháp an toàn, cô đã sửa chữa hết mọi thứ, rồi đặt chúng gọn gàng ngay ngắn rồi. Bên cạnh đó cô cũng nâng cấp phòng cho ông, chỉ với dòng lệnh đơn giản có thể chuyển sang chế độ tiệc tùng nhưng vẫn đảm bảo biện pháp an toàn. Còn cái máy mát-xa yêu thích của ông ta, dù hãng này đã dừng sản xuất nhưng cô cũng đã sửa lại luôn rồi. Phản ứng của lão Andre rất gượng gạo, rõ ràng đã dặn cô ấy như thế rồi nhưng cô ấy vẫn thay đổi cả căn phòng, nhưng lão vẫn vui vè và còn khen ngợi Yvonne là người tuyệt với nhất Talos-II. Lão cũng báo cho Yvonne rằng Collins vừa nhắn ông ta hỏi cô đang ở đâu. Yvonne lấp liếm bằng việc ta và cô ấy đang lên kế hoạch rất hoành tráng ở Công Viên, vậy nên đừng báo lại cho anh ấy.

Yvonne hỏi lão còn có nơi nào để tìm cảm hứng nữa không, lão gợi ý hay là cô đến thử Hành Lang Máy Phát ông và Endmin vừa mới sửa xem sao. Cô đồng ý đến đó và dặn dò Andre nhớ kiểm tra căn phòng vì cô có để lại một bất ngờ nho nhỏ cho ông ấy. Mở phòng thí nghiệm ra, ông sững sờ hét lên thành tiếng cái quái gì thế này. Chỗ làm việc quen thuộc đã bị tân trang lại thành góc làm việc thường ngày của Yvonne, hai từ sặc sỡ cũng không đủ để miêu tả. Đó có lẽ là cái giá khi làm việc với thiên tài.

Andre giới thiệu qua tấm banner đã được sửa lại đèn ở phía trên đây. Dòng chữ "Keep Improving" hiện rõ trên tấm banner ấy khiến Yvonne sững người lại, có vẻ cô ấy đã tìm được cảm hứng rồi nhưng có vẻ vẫn chưa đủ. Cô ấy hỏi còn nơi nào khác nữa không. V ậy thì Khởi Nguồn Lodespring thì sao?

Đến Trại Khai Thác Ở Khởi Nguồn Lodespring

Đến Trại Khai Thác Ở Khởi Nguồn Lodespring

Ta đến Khởi Nguồn Lodespring để tìm Alia hỏi cô về nơi nào đặc biệt ấn tượng để tìm cảm hứng

Yvonne không thường xuyên đến đây nhưng cô vẫn thấy được nơi này dường như có một sự chuyển biến rất lớn sau đợt tấn công lần trước, mọi người vẫn đang cố gắng và khuôn mặt của họ thì tràn trề hy vọng. Chúng ta chia ra đi xung quanh để tìm thông tin về nơi ở của Alia. Vậy ra cô ấy đang giúp các đứa trẻ mồ côi cha mẹ. Chúng ta quay lại hội ngộ Yvonne thì thấy cô ấy đang chơi đùa với lũ trẻ. Bọn trẻ bảo nếu cô bắt được chúng thì chúng sẽ nói vị trí của Alia. Yvonne lôi kéo ta vào cuộc dạo chơi này để tìm vị trí của Alia. Sau khi tìm được hết năm đứa trẻ, ta biết được Alia đang đến Chiếc Nôi Cổ Đại.

Trên đường đi đến đó, ta và Yvonne gặp rất nhiều Aggeloi, phải mau chóng dọn dẹp chúng. Gặp được Alia rồi, hóa ra cô ấy chưa về được là do bọn Aggeloi này cản đường. Yvonne đi thẳng vào vấn đề không khách sáo hỏi chị ta có nơi nào ấn tượng đặc biệt không. Chị ta bảo nếu đến đây sớm hơn thì chắc có rất nhiều nơi như vậy, nhưng giờ đây khi các Aggeloi và sóng xung kích Ankhor tàn phá, nơi này đã khác đi rất nhiều. Ngay cả chỗ yêu thích của chị ta cũng đã bị tàn phá mất rồi. Chị ấy kể rằng ở đây từng có một cây Sồi Vĩ Đại Originium, đó là một cảnh tượng rất đẹp. Người dân bọn họ muốn khôi phục lại vẻ đẹp ấy nhưng không biết bắt đầu từ đâu và cũng không biết sẽ mất bao lâu. Yvonne đưa Alia một thùng sơn để cùng nhau "sơn" lại nơi này. Alia chợt nhớ ra ở Chiếc Nôi Cổ Đại, chắc hẳn nơi đó có lưu giữ những hình ảnh của trận chiến Endmin chiến đấu với Triaggelos. Yvonne nghe xong thì hào hứng và muốn đến đó ngay.

Đến nơi ta thấy rất nhiều nhân viên đang đến đây để cầu nguyện. Họ cầu nguyện cho những người đã khuất. May mà lúc đó Endmin đến kịp lúc, nếu không thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa. Nhưng, đánh bại con Triaggelos cũng chả giải quyết được vấn đề, điều tiên quyết là phải ngăn đợt Nhiễm Khuẩn lúc ấy lan rộng ra khắp Thung Lũng, lần ấy nó đã tỏa ra che mất một mảng trời, bản thân ta thì vừa quá tải sức mạnh chẳng thể làm được gì. Người anh hùng mà họ nên ca ngợi phải là Tata mới đúng, cậu bé rô bốt ấy đã không ngần ngại đẩy nhanh quá trình tự hủy để kéo đợt Nhiễm Khuẩn đó tan vào hư vô. Nhưng giờ đây, khi hòa bình ngắn ngủi được lập nên, chỉ có những người liên quan mới biết sự thật này, không một ai biết đến Tata, thật trớ trêu. Bầu không khí im lặng bị phá vỡ bởi giọng nói của một đứa trẻ, nó hỏi mẹ nó rằng bố nó đã đi đâu thế, người mà nó gọi là mẹ chính là Alia, cô là mẹ của hàng trăm đứa trẻ mất gia đình sau cuộc chiến ấy. Chị ta an ủi chúng rằng họ đã đến thế giới bên kia và hóa thành ngọn ánh vàng của Originium để bảo vệ tất cả mọi người ở đây. Một lời nói dối nhưng nó có thể cứu rỗi hàng trăm tâm hồn non nớt.

"Chỉ sợ một ngày thực tế quá đói khát, bọn trẻ sẽ phải ăn luôn những giấc mơ."

Yvonne hứa khi các mỏ được xây dựng lại, cô sẽ cùng chị Alia vẽ nên một cây sồi khổng lồ ở bức tường phía trước, nhưng việc này rất khó khăn nên muốn nhờ những đứa trẻ ấy giúp. Bầu không khí nặng nệ được chan chứa bằng nụ cười ngây thơ của bọn trẻ, đây mới chính là tương lai cần phải hướng đến. Điểm dừng chân tiếp theo của chúng ta sẽ là Khu Thử Nghiệm Aether.

Đi Đến Khu Thử Nghiệm Aether

Đi Đến Khu Thử Nghiệm Aether

Ta cùng Yvonne đến nơi mà Tata đã hy sinh, gặp lão Crowe và nghe kể về quá khứ của Yvonne trước khi vào Endfield Industries

Yvonne: "Rạn nứt này... đây là nơi Tata..."

Đúng vậy, đây là nơi Tata đã hy sinh. Tại sao cô ấy lại muốn đến nơi này chứ? Không biết cô ấy có ổn không nữa. Ta gặp được Crowe và hỏi thăm ông ấy thế nào rồi. Nơi đây vẫn đang tiến triển tốt, nhờ có Endmin và Tata. Cái lão vô ý tứ này, không thấy có Yvonne trước mặt hay sao mà còn nhắc đến Tata nữa. Yvonne bảo không ngờ các nhân viên Công Đoàn lại chăm chỉ đến vậy, chiến trường vẫn còn dư âm của đợt Nhiễm Khuẩn vậy mà mọi người đã bắt tay vào sửa chữa lại Khu Thử Nghiệm rồi, dù sao cũng nhờ nỗ lực và kho dữ liệu của ông Crowe đã chia sẻ lần đó. Lão ấy lấy ra một bản copy và gửi cho Yvonne, cũng không quên dặn dò đây là thông tin tuyệt mật. Cô ấy cảm ơn Crowe và nói rằng một ngày không xa cô sẽ khôi phục lại Tata. Khôi phục Tata sao?

Bỗng có một thành viên Công Đoàn chạy ra, có vẻ là người hâm mộ của Yvonne, cô ấy tới xin được chụp hình chung với thần tượng của mình. Yvonne cũng ngạc nhiên, mình có fan sao, chưa kể cô ấy gọi mình là gì, là thiên tài á? Cô gái fan cuồng đó giải thích lúc nào đọc báo cũng thấy có tin về Yvonne với hàng loạt phát minh, đến cả lão Crowe cũng hay nhắc đến cô trong các buổi thuyết dạy của lão.

Lão Crowe kéo ta ra nói chuyện riêng, lão ấy nói đã lâu lắm rồi mới thấy Yvonne nói chuyện với một người trạc tuổi. Cô thường xuyên nhốt mình trong phòng thí nghiệm riêng và kết bạn trò chuyện với rô bốt là chính. Lão mong Endmin có thể để mắt đến cô gái tội nghiệp ấy. Lão thấy nhẹ lòng khi mà Yvonne có cho mình một người bạn tốt như Endmin. Ta khá tò mò về quá khứ của Yvonne, lão Crowe mới kể khi xưa có rất nhiều công ty muốn tuyển dụng Yvonne, thậm chí trước cả khi cô tốt nghiệp. Ban đầu cô bắt đầu với tập đoàn Thương Mại Tổng Hợp nhưng cảm thấy mệt mỏi khi suốt ngày cứ phải chạy theo lợi nhuận. Cô trở lại Học Viện nhưng chỉ hai ngày sau lại bắt đầu chán ghét thái độ thiếu quyết tâm của các đồng nghiệp và rồi rời đi. Lão Crowe rất muốn giữ cô ấy ở Công Đoàn nhưng qua hành trình "đi chơi" với Yvonne, ta cũng thấy được cô ấy như một con chim sẻ vậy, thích được khám phá nhiều thứ và không thích bị gò bó bởi môi trường cứng nhắc ở Công Đoàn. Nhưng thú thật lão rất vui khi cô ấy thành thật với lựa chọn rời đi, nhưng lão vẫn chưa thể cô ấy rời khỏi dây chuyền hẳn. Bởi Dự Án Nguyên Mẫu quá quan trọng, chỉ có mình cô ấy mới có thể đảm đương trọng trách giữ dự án này. Vậy nên ông đã nhờ Andre giúp đỡ và được giới thiệu đến Endfield. Lão có hỏi tại sao cô nhất quyết chọn Endfield mà không thử ở các nơi khác, vì ở đó có những người bạn làm tôi hạnh phúc. Đúng vậy, tất cả chúng tôi đều mong muốn điều đó đến với Yvonne. Lão cười sảng khoái vì đã yên tâm có thể gửi gắm Yvonne đến nơi mà cô ấy thật sự hạnh phúc.

Có vẻ ta đã trách nhầm Crowe, lão nói với ta lúc nãy Yvonne có nhắc đến chuyện khôi phục Tata vì lão biết Tata quý giá với Yvonne đến nhường nào. Ngay từ đầu, Yvonne đã bác bỏ ý kiến sử dụng Tata như một quả bom ngăn chặn Aether. Cũng vì việc đó mà lão Crowe mới định hy sinh bản thân cùng nơi này để chặn đứng thảm họa. Việc cô chấp nhận để Tata hy sinh có lẽ đã đả kích đến cô rất nhiều, đó cũng là lý do vì sao cô mấy ngày nay có cảm giác khác lạ. Đối với cô, Tata như đứa con quý giá của mình vậy, việc tạo hoặc khôi phục sẽ cần một dũng khí rất lớn. Lão Crowe nhờ ta có gì hãy ở bên cô ấy lúc tâm trạng cô đang không tốt như thế này.

Xem thêm:

Bình luận (0)

Để lại bình luận

0/2000

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!