Tìm CTV biên tập nội dung tại đây

Cốt truyện Arknights Endfield - Laevatain Quest Phần 5 - Quá Khứ Tro Tàn - Hồi 2

14 phút để đọc
Hình ảnh nhận diện của nhân vật Laevatain

Hình ảnh nhận diện của nhân vật Laevatain là nhân vật bí ẩn lưu lạc trong miền ký ức ở Điểm Kỳ Dị Giao Thức

Laevatain từng hứa sẽ cùng Endmin tìm lại những ký ức đã mất. Và giờ đây, khi chính cô là người bị mắc kẹt giữa Không Gian Giao Thức, đến lượt Endmin phải giữ lấy lời hứa ấy. Hành trình quay trở lại lần này vì thế không còn chỉ là truy tìm một dấu vết thất lạc, mà là nỗ lực kéo Laevatain ra khỏi nơi đang từng chút một xóa mờ danh tính, ký ức và cả phần người còn sót lại trong cô. Nhưng càng tiến sâu vào chiều không gian méo mó ấy, Endmin càng hiểu rằng thứ đang giam giữ Laevatain chưa bao giờ chỉ là những hành lang vô tận hay những Vết Nứt Giao Thức chồng lấn lên nhau, mà còn là chính những mảnh quá khứ rạn vỡ, những nghi ngờ về bản thân và nỗi sợ rằng đến cuối cùng cô sẽ không tìm thấy điều gì ngoài một cái vỏ rỗng.

Căn Phòng Chứa Đựng Vũ Khí

Căn Phòng Chứa Đựng Vũ Khí

Ta cùng Laevatain tiến đến căn phòng vũ khí của Surtr và nhìn thấy cách cô ấy đàn áp linh hồn trước đó của thanh kiếm.

Lê bước trên dãy hành lang là tiếng thở nặng nề của Laevatain. Ta định đưa tay ra đỡ, nhưng Laevatain từ chối, lạnh nhạt bảo rằng chút chuyện này chẳng nhằm nhò gì. Không biết đó là cái tôi kiêu hãnh quen thuộc của cô, hay là cô cảm thấy hổ thẹn việc đã nhận lấy một phần năng lượng từ Endmin để cầm cự đến đây đã đủ khiến cô không muốn yếu đuối thêm lần nào nữa. Nếu giờ còn phải để ta dìu đi tiếp, có lẽ chính cô cũng thấy bản thân chẳng còn chỗ nào để giấu đi lòng tự trọng của mình. Rồi chúng ta bước vào căn phòng kế tiếp, và ngay lập tức nhận ra nơi này khác hẳn những căn phòng trước. Không gian trong đó bị đảo ngược hoàn toàn, như thể mọi quy luật vốn có đều đã bị bẻ cong. Phía trên đầu, hàng loạt thanh kiếm đang cắm ngược lơ lửng giữa không trung, tạo thành một khung cảnh vừa kỳ dị vừa nặng nề. Nhìn vào đó, ta không khỏi tự hỏi liệu đây có phải là kho vũ khí của Surtr hay không, là nơi cất giữ những dấu vết còn sót lại của một quá khứ mà Laevatain vẫn luôn truy tìm.

Laevatain chậm rãi tiến lại gần, đưa tay chạm vào một thanh kiếm. Chỉ trong khoảnh khắc, không gian quanh chúng ta lập tức biến đổi. Căn phòng biến mất, thay vào đó là một vùng đất phủ đầy tuyết trắng, lạnh lẽo và tĩnh mịch. Bỗng một giọng nói vang lên đầy uy áp, như thể đang từ rất xa vọng lạ:

"Hãy quy phục ta! Hãy trở thành Sứ Giả Của Ngọn Lửa!"

Laevatain, à không, lúc này người đang đối diện với thanh kiếm chính là Surtr, trả lời đầy quyết đoán: "Không thích"

Cái thái độ khinh khỉnh ấy khiến giọng nói bí ẩn nổi giận, gầm lên rằng nếu đã vậy thì đừng hòng rời khỏi nơi này. rồi vung chính thanh kiếm kia chém thẳng về phía Surtr. Nhưng Surtr thậm chí còn chẳng buồn né tránh. Không phải vì cô bất cẩn, mà bởi cô biết rất rõ thứ sức mạnh này là gì, và hơn hết, cô đã hoàn toàn chế ngự được nó từ lâu rồi.

Cô nhìn thẳng vào thanh kiếm ấy, giọng điệu bình thản nhưng đầy áp chế. Cô nói mình không cần biết trước đây thanh kiếm đó từng thuộc về ai, đã đi qua bao nhiêu đời chủ, hay từng nghe theo mệnh lệnh của thứ tồn tại nào. Tất cả những điều đó đều không còn quan trọng nữa. Bởi từ khoảnh khắc này trở đi, cô sẽ là chủ nhân cuối cùng của nó.

“Từ bây giờ, ngươi chỉ cần lắng nghe một giọng nói duy nhất. Giọng của Surtr. Giọng của ta.”

Đó giống như một phán quyết, một sự áp đặt tuyệt đối của ý chí. Cô tiếp tục cảnh cáo thanh kiếm ấy rằng nếu nó còn dám ra lệnh, hay dám chống đối thêm một lần nào nữa, cô sẽ giết nó không chút do dự. Ngoan ngoãn lắm ngươi đúng là một vũ khí tốt, giờ hãy quên tên khổng lồ ấy đi. Ngươi sẽ đi cùng ta, cùng nhau thưởng thức các món ăn ngon và xử tử các kẻ đáng tội chết.

Đứng phía sau chứng kiến toàn bộ đoạn ký ức ấy, Laevatain không giấu nổi vẻ sửng sốt. Có lẽ ngay cả cô cũng không ngờ rằng người mang cái tên Surtr, người mà cô từng nghĩ chắc hẳn phải bị trói chặt bởi một quá khứ dữ dội nào đó, lại chọn cách đối diện với tất cả bằng một thái độ thẳng thừng và đơn giản đến như vậy. Không phải vì đã tìm được câu trả lời cho thân phận của mình, cũng không phải vì đã hòa giải với quá khứ, mà đơn giản là… lười. Cô lười việc phải cố gắng tìm kiếm ký ức một cách mù quáng, cứ thong thả vừa nhận nhiệm vụ của Rhodes Island vừa tìm ký ức xung quanh khu vực đó.

Có lẽ Ảo Ảnh bí ẩn kia đã nói đúng. Chỉ là ta ghét cái cách nó nói ra điều đó. Ghét cái giọng điệu ngạo mạn, cái vẻ hiểu thấu mọi thứ của nó. Ghét sự cố chấp và kiêu ngạo ấy. Hay đúng hơn… Ta ghét chính phần đó trong cô ấy, trong bản thân mình.

Lần Đầu Surtr Tham Gia Rhodes Island

Lần Đầu Surtr Tham Gia Rhodes Island

Laevatain được chứng kiến cách mà Surtr gia nhập Rhodes Island

Tiến vào một hành lang tối, ta và Laevatain bắt gặp những mớ hỗn độn như bàn, ghế, giấy tờ lơ lửng giữa không trung, như thể toàn bộ căn phòng đã bị ký ức bóc tách khỏi trọng lực. Rồi khung cảnh đột ngột thay đổi. Tất cả chìm vào bóng tối, chỉ còn lại một quầng sáng đơn độc ở chính giữa. Một tờ giấy khẽ rơi xuống, tiếp theo là một chiếc bàn nện mạnh vào nền không gian méo mó ấy. Trên mặt giấy là biểu tượng quen thuộc của Rhodes Island. Ngay sau đó, một giọng nói vang lên, nghe như của một nhân viên Rhodes Island đang làm thủ tục tiếp nhận. Người đó hỏi cô có muốn chọn một mật danh hay không.

Surtr.

Kết quả kiểm tra cho thấy Surtr đã nhiễm Oripathy. Mức độ đồng hóa tế bào với Originium chỉ ở mức 1%, gần như không có dấu hiệu nhiễm tinh thể trên bề mặt cơ thể, còn mật độ tinh thể Originium trong máu là 0.10 u/L. Thế nhưng, điều kỳ lạ nằm ở chỗ hồ sơ của cô lại cho thấy một năng lực chiến đấu cực cao, trong khi sức mạnh ấy không thể dễ dàng quy về Originium Arts thông thường. Rhodes Island cuối cùng vẫn tiếp nhận cô, gần như xem đó là một cuộc trao đổi công bằng: họ cần một người sở hữu thứ sức mạnh khó lý giải ấy, còn Surtr thì cần một nơi có đủ nhiệm vụ để tiếp tục bước đi và giữ cho bản thân không bị nuốt chửng bởi khoảng trống trong ký ức.

Thưởng Thức Vị Lạnh Buốt

Thưởng Thức Vị Lạnh Buốt

Cách Surtr tiếp tục thống trị linh hồn của Kẻ Khổng Lồ Rực Lửa là khiến hắn phải trải qua cảm giác ăn hàng trăm cây kem.

Tiếp tục tiến lên, trước mắt ta lại hiện ra một cảnh tượng kỳ quặc khác: những ly kem đang lơ lửng giữa không trung. Đây là sở thích của Surtr sao. Giọng nói của tên khổng lồ rực lửa lại vang lên, hắn cảm nhận được cái lạnh buốt giá tràn tới như chọc thẳng vào da thịt, cơn đau nhói len dọc theo sống lưng, còn trên đầu lưỡi lại đọng lại một vị ngọt nồng rất lạ. Cảm giác đó… lại dễ chịu đến mức khó hiểu. Surtr đã không dùng sức mạnh để áp chế hắn nữa. Cô bắt đầu bẻ gãy ý chí của hắn bằng sự mềm mịn, ngọt ngào nhưng lại buốt não đến từ... kem. Cô nói hắn sẽ phải chịu cảm giác này trong một thời gian rất rất dài đấy. Bởi trước đây, cả trụ sở Rhodes Island đều bị cô ăn sạch kem, thậm chí không kịp cung cấp nguồn cung.

Rồi cô tiếp nhận nhiệm vụ tới Laterano, không phải vì tìm kiếm ký ức, mà do ở đó có máy làm kem vô cùng hiện đại. Cô muốn tới đó nếm thử xem vị kem ở đấy có khác gì so với loại cô ăn thường ngày hay không. Cô không phủ nhận quá khứ, nhưng cũng không cho phép nó trói mình lại. Đứng phía sau chứng kiến tất cả, Laevatain có lẽ cũng bắt đầu hiểu ra một điều rất chua chát. Cái gọi là “từ bỏ” của Surtr chưa bao giờ là đầu hàng, mà là từ chối để bản thân bị nghiền nát bởi những cuộc truy đuổi vô nghĩa. Không phải lười biếng, mà là lười phải sa lầy vào những rắc rối không đáng để mình đánh đổi toàn bộ con người.

Kỷ Niệm Một Năm Đầu Tiên Của Surtr Tại Rhodes Island

Kỷ Niệm Một Năm Đầu Tiên Của Surtr Tại Rhodes Island

Ký ức mà Surtr trân quý nhất, chính là cảm giác ấm áp trên Rhodes Island

Ta tiến tới ký ức một năm kỷ niệm Surtr. Rất nhiều món quà, rất nhiều những lời chúc mừng. Từng ấy thời gian trôi qua, cô chưa từng được đối đãi như vậy. Họ khẳng định Rhodes Island chính là nhà của Surtr. Bộ phận cấp trên thưởng cho cô một kỳ nghỉ và kèm với đó là ba thùng kem khổng lồ.

Surtr: "Rhodes Island... Một nơi luôn chào đón tôi về nhà bất cứ khi nào tôi muốn. Một nơi cho phép tôi làm những gì tôi muốn."

Các đặc vụ cũng rất tâm lý khi biết Surtr rất thích cảm giác hồi hộp của sự tự do, nên họ tặng cho cô một chiếc ván trượt, để nhân kỳ nghỉ này sử dụng. Một đặc vụ khác tặng một ly cocktail máu sên nham thạch đặc biệt, được làm lạnh bằng nitơ lạnh siêu tốc. Chưa biết là có an toàn hay không nhưng đây là công sức nghiên cứu của bọn họ, riêng tấm lòng ấy thôi cũng đã quá đủ rồi. Cũng có người rủ cô đi tới quán Thêm Ly Nữa để khuây khỏa.

Surtr: "Nơi này giờ là nhà tôi. Tại sao tôi lại phải cố chấp đi tìm mái nhà trong quá khứ?"

Câu hỏi xoáy mạnh vào tim Laevatain, mọi hạnh phúc trên cuộc đời, tất cả đều sẽ quy về những khoảnh khắc nhỏ nhoi này. Và món quà cuối cùng ta nhận được chính là một cuốn album, trong đó chứa đưng các tấm hình chụp những lần làm nhiệm vụ cùng nhau. Phòng khi Surtr quên do lời nguyền của bộ tộc, thì đây sẽ là những hồi ức đẹp nhất, đáng nhớ nhất và cũng là món quà ý nghĩa nhất. Dường như những người không có quá khứ... cũng có thể sống cho hiện tại. Vậy ra... đây chính là câu trả lời.

Laevatain nở một nụ cười chua chát: "Nếu tôi nhìn thấy điều này vào khoảnh khắc tôi thức dậy, liệu tôi có chọn một con đường khác không...?"

Ta thừa nhận đúng là đáng tiếc thật, nhưng dù có lựa chọn thế nào thì ta cũng sẽ hối hận ở một khía cạnh nào đó thôi. Điều ta cần làm là khiến những hối hận đó làm động lực, làm kinh nghiệm để sau này không lặp lại điều tương tự, để ta còn đối mặt với lần hối hận tiếp theo nữa chứ. Surtr đã yêu nơi này, yêu Rhodes Island, một nơi ồn ào, phiền phức... nhưng cũng thật ấm áp. Đó chính là lý do Surtr từ bỏ việc tìm kiếm quá khứ.

Nhưng Laevatain thì sao, cô đã tìm thấy nơi nào như vậy đâu? Endfield chứ đâu, Endmin đáp. Laevatain bất ngờ, không thể tin Endmin lại chủ động mời mình, quả là một người xảo trá. Laevatain chấp nhận lời mời này. Vậy thoát khỏi đây thôi. Endmin hứa với Laevatain nhất định Endfield sẽ là nhà của cô.

Thực Hiện Lời Hứa, Đưa Laevatain Gia Nhập Endfield

Thực Hiện Lời Hứa, Đưa Laevatain Gia Nhập Endfield

Sau khi đến trận chiến ở tận cùng mê cung, Ảo Ảnh Bí Ẩn biến mất và ta mời Laevatain gia nhập Endfield

Lavatain phá vỡ bức tường phía trước, tạo ra một con đường đi. Nhưng nơi này bắt đầu xảy ra rung chấn, sắp sập rồi. Thấy ánh sáng phía trước rồi, phải mau tới đó thôi. Ta cùng Lavatain nhảy xuống từ vách núi, đột nhiên nơi đây lại tiếp tục chuyển biến, dường như một thực thể hiểm ác nào đó đang tái tạo nơi đây thành một mê cung. Tái tạo Không Gian Giao Thức thành mê cung? Không biết kẻ đó là ai nhưng có thể xoay chuyển được Không Gian Giao Thức thì hắn chắc chắn là một cường giả rất nguy hiểm. Laevatain cảnh báo ta hãy chuẩn bị chiến đấu. Trước mắt phải phá vỡ vòng vây của bọn Aggeloi này đã, không có thời gian để đánh hết đâu, nhanh chóng băng qua chúng thôi. Sau khi băng qua biết bao căn phòng, ta đến được một nơi, phía trước sân hun hút, nhảy xuống đây chắc chắn là tan xác. Nhưng đây chính là lối kết thúc mê cung. À, hóa ra nó có thang máy, sao tên tạo ra mê cung này lại tạo thang máy tại đây nhỉ? Bỏ qua điểm mù đó đi, ta mau tiến xuống phía dưới thôi.

Bỗng thang máy dừng giữa chừng, các kẻ địch bất ngờ rơi xuống từ trên cao. Không đánh không được, phải mau đánh bại chúng để thang máy hoạt động lại thôi. Không biết tại sao lại có cơ chế kỳ cục như vậy nhưng mà kệ đi. Xuống tới tầng dưới cùng nhưng thang máy không dừng, nó đi tiếp xuyên qua tầng trệt và vào một không gian có rất nhiều cánh cửa xung quanh. Ở một cánh cửa phía dưới, Ảo Ảnh Bí Ẩn đang đợi chúng ta, cô ta bảo vì Laevatain đã từ bỏ quá khứ nên những quá khứ này sẽ không buông tha cho cô. Vậy ra thử thách cuối cùng chính là đối mặt với quá khứ, không được phép trốn chạy. Trong thời gian Laevatain và ta đang chiến đấu, bỗng Ảo Ảnh Bí Ẩn kéo ta vào một không gian riêng. Không biết cô ta định làm gì nhưng phải hết sức cẩn trọng. Ta hỏi cô ấy Laevatain đâu. Nhưng cô ta nhìn ta, rồi nở một nụ cười mãn nguyện và tan biến đi.

Những khao khát về hạnh phúc, về một "mái nhà" để trở về, Laevatain đã tìm được. Chưa kể, chính bản thân ta cũng đã khiến Laevatain dám nhìn thẳng vào quá khứ và đối đầu với nó. Như thế thì Ảo Ảnh Bí Ẩn không còn lý do để tồn tại nữa, bởi Ảo Ảnh Bí Ẩn chính là tượng trưng cho Laevatain hay nói đúng hơn là những mong mỏi của cô ấy. Vậy nên khi biến mất, cô ấy mới nở nụ cười mãn nguyện với ta. Và Laevatain cũng xuất hiện phía sau

"Xin chào Endmin. Còn nhớ lời hứa của Ngài chứ. Ngài chỉ mới làm được một nửa thôi đấy"

...

"Hãy đưa tôi đến Dijiang"

Khép lại hành trình trong Không Gian Giao Thức, hành trình dài cùng Laevatain, thứ cô ấy tìm thấy sau tất cả không phải là một lời giải trọn vẹn cho cái tên Surtr, mà là dũng khí để thôi bị quá khứ vô danh ấy giam giữ. Những ký ức về Rhodes Island, về một nơi từng được gọi là nhà, có thể không trả lại cho cô toàn bộ con người đã mất, nhưng cũng đủ để cô hiểu rằng bản thân không nhất thiết phải tiếp tục sống như một cái vỏ rỗng chỉ biết đuổi theo những mảnh ký ức vụn vỡ. Và khi Endmin giữ trọn lời hứa, đưa tay kéo cô rời khỏi mê cung ấy để trở về Dijiang, khoảnh khắc đó cũng đánh dấu một bước ngoặt thật sự: Laevatain không còn chỉ là kẻ lạc lối đi tìm danh tính giữa hàng ngàn lớp Giao Thức chồng lấn, mà đã bắt đầu có cho mình một nơi để trở về, một người để tin tưởng, và một tương lai mà chính cô có thể tự tay lựa chọn.

Xem thêm:

Bình luận (0)

Để lại bình luận

0/2000

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!