Cốt truyện Arknights Endfield - Laevatain Quest Phần 2 - Bóng Hình Lạc Lối

Hình ảnh nhận diện của nhân vật Laevatain là nhân vật bí ẩn lưu lạc trong miền ký ức ở Điểm Kỳ Dị Giao Thức
Giữa một không gian lạnh lẽo được dệt nên từ ký ức, sự xuất hiện của cô gái tóc đỏ đã ngay lập tức khiến mọi thứ trở nên khác thường. Chúng ta bị cuốn vào một không gian được tạo thành từ ký ức và dữ liệu của Originium, nơi mọi cảnh vật, quái vật và dấu vết quá khứ đều như những mảnh vụn của một sự thật đã bị đánh mất từ lâu. Chính tại đó, Endmin gặp một cô gái tóc đỏ mang theo thanh kiếm rực lửa, người không chỉ quen thuộc một cách kỳ lạ với nơi này mà còn dường như đang truy tìm chính danh tính của bản thân giữa vô số ký ức không thuộc trọn về mình. Càng tiến sâu, sự xuất hiện của một “bản thể khác” đối đầu với cô càng cho thấy đây không đơn thuần là một chuyến lạc lối trong ký ức, mà là cánh cửa mở ra một bí mật lớn hơn nhiều. Và khi Endmin trở lại Dijiang, những dấu hiệu Originium bất thường cùng báo cáo về các ngọn lửa lạ ở Thung Lũng IV đã lập tức biến cuộc gặp gỡ ấy thành manh mối đầu tiên cho chặng truy tìm Laevatain phía sau.
Phản Ứng Kỳ Lạ Ở Công Viên Khoa Học Originium

Ta đến nơi mà Fiona báo cáo, chính là Công Viên Khoa Học Originium, tại đây ta bắt gặp được hình bóng của cô gái áo đỏ ấy.
Phản ứng kỳ lạ ấy dẫn ta tới Công Viên Khoa Học Originium. Ngay giữa giao lộ, một Vết Nứt Giao Thức lặng lẽ xé mở không gian như thể nơi đây đã bị ký ức và hiện thực chồng lấn lên nhau từ lúc nào không hay. Vừa chạm tay vào vết nứt ấy, ta lập tức nhìn thấy hình bóng của cô gái tóc đỏ hiện ra trong lớp nhiễu mờ chập chờn. Dù đường nét nhòe đi, mái tóc đỏ rực ấy vẫn không thể nhầm lẫn được. Nhưng khi ta bước lại gần hơn, hình ảnh kia lại tan biến ngay trước mắt, như thể thứ ta vừa thấy chỉ là dư âm còn sót lại của việc cô ấy từng thật sự có mặt ở đây.
Đang tiếp tục dò tìm, một Sinh Vật Tai Dài gần đó bỗng cất tiếng, chính là giọng của cô gái tóc đỏ. Cô ta mời gọi ta tiếp tục truy tìm ký ức của bản thân mình. Nhưng càng nghe, ta càng cảm thấy có gì đó không ổn. Đây không phải giọng điệu của người con gái mà ta từng gặp trước đó. Cảm giác như có nhiều lớp bản thể khác nhau đang chồng chéo lên sinh vật ấy, nhiều tiếng nói, nhiều mảnh ký ức, nhiều cái tôi cùng lúc bị ép vào một hình hài, nhưng rốt cuộc tất cả đều đang cố quay về cùng một nơi: quá khứ và quê hương của chính mình. Cũng từ đó, một câu hỏi không thể né tránh bắt đầu vang lên trong đầu ta: trước khi trở thành Endmin, rốt cuộc ta là ai?
Càng đi tiếp, ta càng nhặt được nhiều tư liệu rời rạc hơn. Có bản báo cáo nhắc tới một đợt xâm lăng bị quét sạch chỉ bởi một cô gái tóc đỏ bí ẩn. Có tài liệu khác lại kể về một khu mỏ từng được cứu nguy khỏi hiểm họa Originium, mà người ra tay vẫn là cùng một bóng dáng ấy. Từng mảnh thông tin đều như đang cố dựng nên chân dung của một người từng đi qua vô số chiến trường, nhưng kỳ lạ là với cô gái tóc đỏ, tất cả những điều đó dường như chẳng có ý nghĩa gì. Chúng không đưa cô đến gần hơn với câu trả lời mà cô thật sự muốn tìm, nên cuối cùng cũng chỉ trở thành những mảnh giấy vô hồn nằm lại trên đường.
Rồi ta bắt gặp một chiếc radio hỏng trong khu trại bỏ hoang. Sau khi sửa xong, giọng cô gái tóc đỏ lại vang lên, lần này nghe mơ hồ hơn trước, như thể dấu vết của cô đang ngày một tan loãng. Nếu không tìm được đường về “nhà” thì sao? Cô ta bỗng buông ra một câu lạc quẻ đến khó hiểu: hay là đi ăn kem thôi? Ngay cả trong tình huống này mà cô vẫn còn nhớ đến món kem nướng vị kẹo ưa thích, thật sự khiến ta không biết nên xem đó là bình thản, bất cần hay chỉ đơn giản là một mảnh ký ức vụn vỡ vừa trồi lên không đúng lúc. Và rồi chiếc radio đột ngột phát ra một đoạn phát thanh:
“...mối đe dọa tại Chiếc Nôi Cổ Đại... đã được loại bỏ... các phản ứng bất thường còn sót lại của Originium... tạm thời phong tỏa khu vực này đối với những nhân viên không có thẩm quyền...”
Chỉ riêng cái tên ấy thôi cũng đủ khiến mọi suy nghĩ trong ta khựng lại. Chiếc Nôi Cổ Đại - nếu thật sự có một cánh cổng ký ức ở đâu đó, rất có thể nó chính là đích đến tiếp theo. Nói xong, cô gái tóc đỏ lại tan biến, để mặc ta đứng giữa mớ nghi hoặc. Khi tiếp tục lần tìm, ta nhìn thấy cô ở mũi đá phía trước. Ta vừa định lên tiếng thì cô đã quay lưng, rồi lặng lẽ tan vào Vết Nứt Giao Thức thêm một lần nữa.
Manh Mối Từ Bản Ghi Chú Nguệch Ngoạc

Cô gái tóc đỏ biến mất vào Giao Thức, để lại tờ ghi chú nguệch ngoạc, với dòng cuối là đang trên đường đến Chiếc Nôi Cổ Đại
Nhưng ngay tại mỏm đá nơi cô ấy từng ngồi, ta lại nhặt được một mảnh ghi chú viết nguệch ngoạc. Dòng cuối cùng trên đó nhắc đến “một chiếc nôi vô hồn, và tàn tích của Cây Sồi Vĩ Đại” lập tức khiến ta lập tức liên tưởng đến Chiếc Nôi Cổ Đại. Cũng đúng lúc ấy, Perlica bất ngờ gọi tới trong trạng thái hoảng hốt, nói rằng từ nãy đến giờ cô liên lạc liên tục nhưng ta hoàn toàn không phản hồi. Điều đó khiến ta khựng lại. Từ lúc lần theo dấu vết của cô gái tóc đỏ, ta vẫn luôn để Baker ở trạng thái online, vậy tại sao lại có khoảng trống liên lạc như thế? Chẳng lẽ ngay cả khi không nhận ra, ta vẫn có thể vô thức trượt sâu vào Giao Thức? Gác câu hỏi đó sang một bên, ta lập tức báo lại cho Perlica toàn bộ manh mối vừa tìm được, bởi lúc này điều quan trọng nhất vẫn là phải xác định xem cô gái tóc đỏ đã đi tới đâu.
Ở phía Perlica, cô ấy cũng vừa đào ra được thêm thông tin từ các hồ sơ cũ của Rhodes Island - những tư liệu có niên đại từ thời Terra. Từ đó, một cái tên hiện lên rõ ràng hơn: Surtr. Các nguồn cộng đồng hiện tại mô tả Laevatain là Người Trở Về của Surtr, tức mang theo ký ức của Surtr nhưng không phải hoàn toàn là cùng một con người. Mà điều đáng nói hơn là trong hồ sơ của Surtr ở Arknights gốc, cô cũng được mô tả là người có vấn đề nghiêm trọng về ký ức, đến mức khó phân biệt đâu là ký ức thật sự thuộc về mình. Surtr tỉnh dậy cùng thanh kiếm trong tay giữa tàn tích của một thị trấn nhỏ, rồi về sau gia nhập Rhodes Island và tiếp tục lần theo những mảnh ký ức rời rạc ấy. Nhìn từ góc độ đó, hành trình của Laevatain lúc này gần như đang lặp lại đúng quỹ đạo ấy: tiếp tục lao vào ký ức, tiếp tục truy đuổi một bản ngã mơ hồ mà chính bản thân cô cũng không chắc đã thật sự hiểu rõ.
Từ những dữ liệu vừa ghép lại, Perlica đưa ra một kết luận đáng lo ngại: càng đi sâu vào Giao Thức, Laevatain có thể càng trở nên mơ hồ với chính ký ức của mình, thậm chí còn liên tục chạm phải những nguy hiểm chưa thể đoán trước. Mỗi lần thử bước tiếp là một lần vết thương trong cô bị khơi mở thêm, như thể càng tiến gần tới sự thật, cái giá phải trả cũng càng lớn hơn. Mà lúc này, tình hình đã trở nên quá cấp bách để có thể chần chừ nữa. Chỉ có ta là người có thể ra vào Giao Thức tương đối tự do mà không bị nó nuốt trọn, nên nếu còn muốn kéo cô ấy trở về thực tại, thì chính ta phải đích thân bước vào đó lần nữa. Và với mảnh ghi chú vừa tìm được, khả năng lớn nhất lúc này chỉ có một: Laevatain rất có thể đã đặt chân tới Chiếc Nôi Cổ Đại.
Xem thêm:
Bình luận (0)
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!