Tìm CTV biên tập nội dung tại đây

Cốt truyện Arknights Endfield - Laevatain Quest Phần 1 - Tiếng Vọng Từ Quá Khứ

14 phút để đọc
Hình ảnh nhận diện của nhân vật Laevatain

Hình ảnh nhận diện của nhân vật Laevatain là nhân vật bí ẩn lưu lạc trong miền ký ức ở Điểm Kỳ Dị Giao Thức

Giữa những biến động không ngừng trên Talos-II, nơi con người phải sống chung với hiểm họa Nhiễm Khuẩn, những vết rách không gian và vô số bí mật chưa được giải đáp, Laevatain là một trong những nhân vật khiến người chơi tò mò ngay từ lần đầu xuất hiện. Không chỉ mang dáng vẻ bí ẩn và cảm giác nguy hiểm đặc trưng, cô còn gợi ra nhiều câu hỏi lớn về thân phận, mục đích và vị trí thật sự của mình trong bức tranh cốt truyện rộng lớn của Arknights: Endfield. Nếu bạn cũng đang muốn hiểu rõ Laevatain là ai, vì sao cô lại quan trọng và sự hiện diện của cô báo hiệu điều gì cho tương lai của Talos-II, thì đây sẽ là phần mở đầu phù hợp để bắt đầu lần theo toàn bộ câu chuyện ấy.

Ngọn Lửa Kỳ Lạ Ở Điểm Kỳ Dị Giao Thức

Ngọn Lửa Kỳ Lạ Ở Điểm Kỳ Dị Giao Thức

Khi đang suy ngẫm về các ký ức lúc xưa, ta bắt gặp một ngọn lửa kì lạ quanh Điểm Kỳ Dị Giao Thức

"Gần đây ngài có mơ thấy giấc mơ nào không? Ngài thấy gì trong những giấc mơ đó?"

...

Câu chuyện được mở ra trong một lần Perlica thông báo trên Baker. Cô ấy thăm hỏi ta là liệu có còn nhớ được những gì từ quá khứ không, ắt hẳn trong quá khứ ta đã cùng cô ấy tạo ra những ký ức đẹp, những hồi ức ta từng rất thân thiết bên nhau. Bởi khi Perlica nghe được từ ta rằng chả nhớ được gì, cô thoáng có chút thất vọng, dù chỉ là con chữ được nhắn trên Baker nhưng ta vẫn có thể cảm được nét thoáng buồn ấy. Cô ấy nói sẽ chờ ta ở Lõi Ngưng Kết vì có vẻ sau lần tỉnh lại thì cơ thể ta vẫn chưa hoàn toàn ổn định.

Hít một hơi thật sâu để nhớ lại, từng dòng chảy thời gian của những sự kiện trên Thung Lũng IV: lần nổ Nhiễm Khuẩn đầu tiên, đối đầu với Rhodagn, chạm trán với Nefarith, đặt được Khu Phức Hợp trên Thung Lũng,... cho đến cái lần ta đối đầu với Thực Thể Khổng Lồ trong miền ký ức trắng. Ký ức của ta chỉ có được bấy nhiêu, còn những chuyện về 10 năm trước thì hoàn toàn là một tờ giấy trắng. Perlica trấn an ta sẽ dần dần nhớ lại chúng thôi, rồi cô ấy rời đi để xử lý những công việc thường ngày của cô ấy. Ta đứng suy ngẫm thì tại nơi ta tỉnh lại, tức Điểm Kỳ Dị Giao Thức, có một tia lửa nhỏ lướt qua. Ta tò mò muốn chạm vào nó đẻ xem tia lửa ấy rốt cuộc là gì thì bị Điểm Kỳ Dị Giao Thức hút vào một chiều không gian kỳ lạ.

Mở mắt ra thì xung quanh bao trùm một bầu không khí lạnh lẽo, một hang động phủ đầy tuyết trắng. Tiến lên phía trước để xem chuyện gì đang xảy ra thì ta nghe tiếng kim loại va đập ở phía trước...

Cô Gái Tóc Đỏ

Cô Gái Tóc Đỏ

Sau khi bị lạc vào trong Giao Thức, tiến lên phía trước thì ta gặp được một cô gái tóc đỏ

Một "đóa hồng "nhuốm lửa, nở rộ giữa hàn băng. Quý cô trước mặt đây khoác trên mình diện mạo của một chiến binh đã dạn dày sương gió nhưng vẫn mang nét gì đó của thanh xuân vời vợi. Bộ trang phục đen tuyền với nét chấm phá của những ngọn lửa đang rực cháy trên vạt áo. Cô giẫm lên con Aggeloi đã không còn sức chống trả, xoay thanh kiếm và kết liễu nó. Lúc này, ta mới được thấy rõ dung mạo của cô ấy. Mái tóc đỏ rực tượng trưng cho sức mạnh mà cô ấy đang mang, đôi mắt với cặp đồng tử xanh điểm khuyết đỏ như muốn thách thức cùng tế nguyệt. Cô cất tiếng hỏi tại sao nơi đây lại có người xuất hiện. Ta ngơ ngác vì chính bản thân ta cũng không biết tại sao mình lại ở đây, đây là nơi nào.

"Một nơi cậu không nên đến"

Cô ấy khuyên ta nên rời đi càng sớm càng tốt, bởi nếu còn nán lại thêm nữa, e rằng sẽ có những chuyện không hay xảy ra. Nhưng vấn đề là chính ta cũng không biết phải rời khỏi nơi này bằng cách nào. Thành thật mà nói, bản thân ta cũng chẳng hề muốn mắc kẹt mãi ở cái chốn thâm sơn cùng cốc này. Nghe vậy, cô ấy bảo trừ khi ta “nhớ ra”, còn không sẽ chẳng có cách nào thoát khỏi đây cả. Nhưng “nhớ ra” là nhớ điều gì? Chẳng lẽ ta đã từng đặt chân tới nơi này từ trước, hay trong quá khứ từng biết rõ lối ra mà giờ lại quên mất? Trước vẻ hoang mang của ta, cô ấy chỉ thở dài một tiếng, như thể đã đoán trước phản ứng đó, rồi cuối cùng vẫn quay người dẫn ta đi về phía lối thoát.

Trên đường đi, ta chạm trán với các Aggeloi phiền toái. Cô ấy xác nhận được tình hình và bảo chúng ta tạm thời trốn vào nơi nào đó đi. Hình như cô ấy hơi xem thường ta thì phải, dù sao thì với vài con Aggeloi thì không thành vấn đề. Cô ấy khá ngạc nhiên với trình độ chiến đấu của, chắc là có được sự tôn trọng cơ bản rồi đấy. Ta mới có một thắc mắc, tại sao ở đây lại có Aggeloi, nơi đây rồi cuộc là thứ gì?

Cô gái tóc đỏ: "Đây là một nơi được xây dựng từ ký ức. Mọi thứ chúng ta thấy đều được lấy từ ký ức và ghi lại bởi Originium. Bao gồm cả quái vật"

Cô ấy bảo ắt hẳn sự xuất hiện của ta ở đây không phải là tình cờ hay ngẫu nhiên, chỉ những ai mất đi quá khứ mới phải đến nơi này và ta là một trong số họ. Có gì đó rất mâu thuẫn ở đây, nếu như những gì cô gái này nói thì tại sao cô ta lại biết rõ nơi này đến thế, chẳng phải ai mất ký ức thì mới đến được đây sao, người mất ký ức sao mà biết được nơi này, cô ta rốt cuộc là ai? Cô ta khẳng định bản thân không những mất ký ức mà còn tồi tệ hơn thế nữa. Cô ta bảo những trải nghiệm trước mắt này, không phải là của chính cô ta. Khác với ta, người lạc vào nơi này, cô ta tự bản thân tìm đến nơi này. Cô ta sẽ nhân chuyến đi "tìm kiếm bản thân mình" này rồi dẫn chúng ta đến lối ra luôn.

Cùng Nhau Tìm Các Mảnh Ký Ức

Cùng Nhau Tìm Các Mảnh Ký Ức

Cùng cô gái tóc đỏ tìm những mảnh ký ức của cô ấy, qua đó nghe được những câu chuyện khi xưa thông qua lời kể của cô ấy

Tiến lên phía trước để tìm những manh mối xung quanh. Ta tìm được mảnh ký ức của cô gái tóc đỏ, cô ấy kể cô ấy chạy đến một đồng bằng để tìm kiếm sự thật, sự việc đã xảy ra lâu lắm rồi và nó dần hình thành như một quá khứ của người khác. Khó hiểu thế nhỉ? Kệ đi, dù sao thì ta cũng chia sẻ trải nghiệm của ta hay nói đúng hơn là một giấc mơ, nhưng giấc mơ ấy rất mơ hồi và giờ chỉ nhớ được những thứ diễn ra sau khoảng thời gian ta thức dậy, tiếp tục tìm kiếm thì ta đến được nơi có ba thanh kiếm khổng lồ cắm xuống mặt tuyết. Cô gái tóc đỏ bảo nếu ai sở hữu một trong những thanh kiếm này sẽ có thứ sức mạnh cường đại, những thanh kiếm ấy sẽ cháy mãi thiêu rụi người cầm thành tro bụi. Sao nghe giống thanh kiếm cô ta đang cầm thế nhỉ? Nhưng đến chính bản thân cô ta cũng không biết thanh kiếm ấy có phải cùng loại với thanh cô ta sở hữu hay không? Sao cô gái này nói chuyện cứ như nào ấy nhỉ? Manh mối ký ức tiếp theo được đặt tại một nơi có ngọn lửa đang rực cháy. Cô gái tóc đỏ có vẻ nhớ ra được gì đó, cô kể rằng khi xưa cô đã tiêu diệt rất nhiều kẻ thù, nhưng cô ấy lại hỏi ngược lại tại sao tôi lại chiến đấu, những kẻ thù ấy là ai, liệu ký ức này có phải của tôi không?

Cô gái tóc đỏ: "Tôi có đủ loại ký ức... nơi "tôi" ở trong những hoàn cảnh khác nhau, mang những danh tính khác nhau, và làm những việc khác nhau."

Vậy thì rất có thể mảnh ký ức ấy là một khả năng từng tồn tại ở một lớp không gian nào đó khác chăng. Nhưng cô ấy lập tức bác bỏ giả thiết đó, thậm chí còn khẽ nói rằng bản thân mong điều ấy chưa từng và sẽ không bao giờ xảy ra. Bước tới mảnh ký ức cuối cùng, cô gái tóc đỏ kể rằng mình đã từng sát cánh cùng những chiến binh nơi đồng băng, cùng họ đối đầu với một thực thể vượt ngoài nhận thức. Thế nhưng, càng cố nhớ, cô lại càng không thể hồi tưởng nổi kết cục của trận chiến ấy. Nghe đến “đồng băng”, ta bất giác khựng lại, bởi đó chẳng phải cũng là nơi ta từng giao chiến với một thực thể khổng lồ quái dị hay sao. Sự trùng hợp ấy khiến cô gái tóc đỏ lập tức tò mò, muốn nghe thêm về những gì ta đã trải qua trên miền đất băng giá đó.

Tưởng như đó đã là mảnh ký ức cuối cùng, vậy mà từ phía sau bức tường trước mặt, lại có một nguồn lực kỳ lạ nào đó không ngừng thôi thúc chúng ta tiến tới. Chỉ có điều, con đường ấy đang bị một đàn Aggeloi chặn kín. May mắn thay, lũ Aggeloi này đều đã bị đóng băng, tạm thời chưa thể lao vào tấn công. Nhưng đúng lúc bầu không khí vừa chùng xuống được đôi chút, cô gái tóc đỏ bỗng đứng sững lại. Gương mặt cô nhăn lại đầy khó chịu, như thể vừa cảm nhận được sự hiện diện của một thứ mà cô cực kỳ căm ghét. Ngay sau đó, khi góc nhìn chuyển đi, ta cũng nhìn thấy lý do khiến cô phản ứng như vậy: ở phía đối diện đang có một “cô gái tóc đỏ” khác đứng đó, mang theo vẻ khiêu khích lạnh lẽo và đầy ẩn ý. Để dễ phân biệt, ta tạm gọi kẻ đó là Ảo ảnh bí ẩn.

Ảo ảnh bí ẩn dần hiện rõ hình hài, như thể cố tình để Endmin cũng có thể nhìn thấy mình. Chỉ cần nhìn thái độ của cô gái tóc đỏ là đủ hiểu giữa hai người này tuyệt đối không hề có quan hệ tốt đẹp gì. Câu đầu tiên cô gái tóc đỏ thốt ra đã nặng trĩu thù địch, như thể sự hiện diện của đối phương là thứ cô không thể chấp nhận. Nhưng trái ngược với phản ứng ấy, Ảo ảnh bí ẩn lại chỉ ung dung cất giọng, nói ra hàng loạt câu chữ khó hiểu đến mức gần như không thể nắm bắt trọn vẹn ý nghĩa. Cô ta bảo rằng sự hiện diện của mình vốn là do chính cô gái tóc đỏ mong muốn. Rồi cô ta nhắc đến “những thứ không nên bị tìm thấy”, rằng tốt hơn hết hãy để tất cả biến mất, hãy từ bỏ đi, vì đó mới là điều có lợi cho cô.

Ngay khi những lời ấy vang lên, trên ngực cô gái tóc đỏ bỗng hiện ra một vết sẹo, như thể bị một thứ vô hình nào đó khoét thẳng vào ký ức và thân thể cùng lúc. Cơn đau khiến cô khựng lại, nhưng ngay cả trong trạng thái ấy, cô vẫn không hề lùi bước. Cô quả quyết rằng chừng nào chưa tìm ra được sự thật, cô sẽ không bao giờ từ bỏ. Đó không còn là sự bướng bỉnh đơn thuần nữa, mà giống như một chấp niệm đã ăn sâu đến mức dù phải trả giá bằng đau đớn, cô vẫn nhất quyết phải bước tiếp cho đến tận cùng.

Ảo ảnh bí ẩn nghe vậy chỉ để lại một câu cuối cùng, lạnh đến rợn người: cứ tiếp tục tìm kiếm đi, cho đến khi nào tất cả bị lãng quên. Và rồi, như để dập tắt mọi khoảng lặng còn sót lại, cô ta trực tiếp phá tan lớp băng phong ấn đám Aggeloi đang chặn đường. Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ lập tức chuyển từ bí ẩn sang nguy hiểm. Con đường phía trước không còn là nơi lần theo ký ức nữa, mà đã biến thành chiến trường. Và rõ ràng, dù chúng ta có muốn hay không, sự thật ở phía sau bức tường ấy cũng sẽ chỉ có thể chạm tới bằng cách bước qua đám Aggeloi vừa được đánh thức kia.

Cô Gái Tóc Đỏ Đẩy Ta Ra Khỏi Giao Thức

Cô Gái Tóc Đỏ Đẩy Ta Ra Khỏi Giao Thức

Sau khi giao chiến xong với bọn Aggeloi, cô gái tóc đỏ nhận ra thân phận thật của Endmin và đẩy ta ra khỏi Giao Thưc.

Bọn Aggeloi không phải là vấn đề, chúng ta đánh bại chúng và nghe được thông tin về ảo ảnh bí ẩn ấy, hóa ra đó là một bản thể khác của cô gái tóc đỏ. Không biết có phải là đa nhân cách không nhưng bản thể ấy luôn cản đường cô gái tóc đỏ trong công cuộc tìm ra sự thật. Nhưng từ đoạn này, cô ấy muốn tự mình giải quyết mọi chuyện.

Cô gái tóc đỏ: "Ừm... Chúng ta không nên ở đây lâu hơn nữa. Dù sao thì cũng cảm ơn cậu đã hỗ trợ, Endmin."

Sao cô ấy biết thân phận của ta, từ đầu cả hai đâu có giới thiệu bản thân đâu. Tất cả là nhờ sự sắc bén của cô ta, bởi vì đây là một không gian rất nguy hiểm, phải chiến đấu với Aggeloi, các thực thể bí ẩn, chưa kể còn là thời tiết khắc nghiệt như này nữa, và hơn hết là gánh vác một nhiệm vụ rất quan trọng. Bỗng có vết nứt giao thức ở sau lưng ta, ngay khoảnh khắc ta quay lại nhìn thì cô gái tóc đỏ đã đẩy ta vào vết nứt ấy

"Gặp lại sau nhé"

Trở lại tàu Dijiang, ta thấy Perlica đang lo lắng đợi chúng ta. Ta kể hết mọi chuyện đã gặp trong Không Gian Giao Thức và cả miêu tả nhận diện cô gái tóc đỏ. Nhưng Perlica cũng không biết cô gái ấy là ai. Perlica cũng giải thích Không Gian Giao Thức về bản chất là một mảnh dữ liệu của Originium, nếu nó chứa các mảnh dữ ký ức trong quá khứ thì nó cũng có thể được tái tạo ở Không Gian này. Và việc tìm ra được chính xác ký ức ấy là của ai thì vô cùng khó, giống như mò kim đáy bể vậy. Thế thì làm sao cô ta biết được ta là Endmin? Perlica cũng có chung thắc mắc, không thể có trường hợp hy hữu như vậy được. Ta cũng kể thêm cô ta đang chiến đấu với một bản thể khác của bản thân mình. Với lượng thông tin ít ỏi như thế thì rất khó để đưa ra kết luận, Perlica quyết định sẽ nghiên cứu thêm về chuyện này.

Chưa được nghỉ ngơi thì có báo cáo của Fiona gửi về. Có một vài phản ứng kỳ lạ của Originium quanh khu vực Thung Lũng IV, và có nhân chứng báo cáo có các dạng lửa không xác định quanh khu vực ấy. Không thể nào có chuyện trùng hợp như vậy được, phải mau tới đó thôi

Từ một tia lửa nhỏ lướt qua Điểm Kỳ Dị Giao Thức, Endmin đã bị cuốn vào cuộc gặp gỡ với một cô gái mang theo quá nhiều điều không thể lý giải. Laevatain là ai, cô đang tìm kiếm điều gì, vì sao cô biết rõ Endmin, và bản thể đối nghịch kia thực chất đại diện cho thứ gì — tất cả vẫn còn bỏ ngỏ. Nhưng có một điều đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết: cuộc gặp ấy không phải một sự cố ngẫu nhiên, mà là lời mở màn cho một tuyến bí mật mới của Arknights: Endfield. Và khi Thung Lũng IV lại xuất hiện những phản ứng Originium cùng ngọn lửa không xác định, câu chuyện về Laevatain chắc chắn vẫn còn ở phía trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận

0/2000

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!