Tìm CTV biên tập nội dung tại đây

Cốt truyện Arknights Endfield - Gilberta Quest Phần 2 - Ba Việc Nhỏ

12 phút để đọc
Hình ảnh nhận diện của nhân vật Gilberta

Hình ảnh nhận diện của nhân vật Gilberta là một Liên Lạc Viên mang lại niềm vui và sự lạc quan đến cho mọi người

Chính từ những công việc tưởng chừng rất bình thường ấy, cả ta lẫn nhân vật Endmin mới học được một bài học thật sự sâu sắc. Không phải trận chiến nào cũng hào hùng, và cái danh xưng Đấng Cứu Thế suy cho cùng cũng trở nên rất nhỏ bé khi đứng trước những khó khăn tưởng như tầm thường nhưng lại đủ sức bào mòn cả một tòa thành kiên cố nhất. Từ những khẩu phần ăn chẳng thể nuốt trôi, nguồn nước sạch khan hiếm, cho đến cảnh tượng người bệnh đau đớn, vật vờ bên giường bệnh, tựu chung lại mới khiến ta hiểu rằng cứu lấy một vùng đất chưa bao giờ chỉ là đánh bại một kẻ địch thật mạnh. Đôi khi, điều giữ cho một nơi chưa sụp đổ lại chỉ là một kiện hàng được đưa đến đúng lúc, một thùng thuốc còn nguyên vẹn, một bộ linh kiện tới kịp thời, hay một chút gia vị đủ để bữa ăn bớt khắc nghiệt hơn. Và cũng chính vì vậy, những con người như Gilberta mới quan trọng đến thế. Họ không đứng ở trung tâm chiến trường, không được ca ngợi như những anh hùng ngoài tiền tuyến, nhưng chính họ mới là những người âm thầm giữ cho cả bộ máy khổng lồ ấy tiếp tục vận hành, giữ cho hy vọng chưa bị dập tắt, và giữ cho những người vẫn đang chiến đấu còn có lý do để bước tiếp đến ngày mai.

Đi Tìm Carly

Đi Tìm Carly

Thông qua Miguel ta tìm kiếm Carly để em ấy trở lại tiêm phòng

Tỉnh lại sau cơn choáng váng do bầu không khí nặng nề ở Trạm Y Tế để lại, ta nghe Miguel báo rằng Carly lại không chịu tiêm thuốc và đã lẻn đi mất. Qua cách anh kể, ta cũng nhận ra ngay rằng con bé và Gilberta hẳn có một mối quan hệ rất thân thiết. Sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng ta cũng thấy Carly đang trốn trong đống thùng gỗ. Vừa bị phát hiện, con bé đã lập tức nhõng nhẽo:
“Con không muốn tiêm thuốc! Con muốn chơi với máy chụp hình cơ!”

Hóa ra chuyện không chịu tiêm thuốc chỉ là một phần, điều Carly thật sự để tâm là chiếc máy ảnh trong tay. Đó là món quà do bác bảo vệ tặng cho con bé, còn động lực để cô bé ôm khư khư nó thì đến từ lời động viên rằng sau này Carly có thể trở thành một nhiếp ảnh gia giỏi. Nhưng xét cho cùng, việc con bé bỏ trốn vẫn đã làm ảnh hưởng đến rất nhiều người. Các y bác sĩ phải chậm cả quy trình, Miguel và ta phải tốn thời gian đi tìm, còn lịch tiêm thuốc cũng bị gián đoạn. Đứng trước một đứa trẻ như vậy, người lớn thường sẽ có hai lựa chọn rất quen thuộc: hoặc bỏ thời gian ngồi xuống để nói cho nó hiểu, hoặc trách mắng thật nặng để nó sợ mà nghe lời. Cách thứ hai lúc nào cũng nhanh hơn, tiện hơn, và cũng là lý do vì sao nhiều đứa trẻ lớn lên cùng nỗi sợ hãi chứ không phải sự khâm phục. Ta không muốn Carly cũng trở thành một trong số đó. Trước mặt ta lúc này rất có thể sẽ trở thành một phần tương lai của Talos-II. Ta không muốn chỉ vì một phút nóng giận mà làm tổn thương sự ngây thơ cùng ước mơ của con bé.

Vì thế, ta ngồi xuống và nói với Carly rằng những nhiếp ảnh gia giỏi nhất sẽ không bao giờ trốn chạy việc tiêm thuốc. Nghe vậy, con bé mới lí nhí thú nhận:

“Nhưng… con chụp không đẹp chút nào… Con nên chụp gì bây giờ…? Không biết nữa… Mấy tấm hình đá thì xấu òm. Mấy con Sên Originium thì xấu òm. Tụi tai dài thì cứ nhảy lung tung… Con chụp cái gì cũng bị nhòe hết…”

Đúng như ta nghĩ, Carly tuy còn rất nhỏ, nhưng con bé đã có khái niệm rõ ràng về cái đẹp, đã biết phân biệt một tấm ảnh mình thích với một tấm ảnh khiến mình thất vọng. Nếu lúc nãy ta chỉ dùng lời nặng nhẹ để ép nó nghe lời, rất có thể thứ in lại trong lòng con bé sẽ là một vết sẹo, rằng Đấng Cứu Thế ghét mình. May mắn là Gilberta cũng hiểu điều đó, cô nhẹ nhàng gợi ý Carly thử chụp những thứ mà con bé thật sự thích. Và thứ Carly thích nhất lúc này… chính là Gilberta. Điều đó cũng chẳng có gì khó hiểu. Với tính cách của cô ấy, trẻ con yêu quý là chuyện dễ hiểu. Gilberta đề nghị một thỏa thuận. Chúng ta sẽ giúp Carly chụp một bức ảnh thật đẹp cùng nhau sau đó con bé phải ngoan ngoãn quay lại tiêm thuốc. Carly lập tức đồng ý. Và rồi, dưới ánh nhìn háo hức của con bé, cả hai đã có được một tấm hình đẹp đến mức khiến Carly phấn khích không thôi. Con bé ríu rít hỏi xin ta bí quyết chụp ảnh, trong khi sự thật là ta chỉ đơn giản nhận ra khoảnh khắc ấy rất đẹp rồi bấm máy mà thôi. Thấy ta lúng túng, Gilberta lại nhanh chóng đỡ lời, bảo Carly sau này hãy thử chụp những thứ mình yêu thích thử xem, ví dụ như một ly nước cam, thú nhồi bông Dozy, hay ông bà của con bé chẳng hạn. Nhiếp ảnh, suy cho cùng, chính là cách lưu giữ những điều đẹp đẽ thành những kỷ niệm quý giá.

Lúc ấy, Carly cuối cùng cũng hiểu ra mình thật sự muốn chụp điều gì. Con bé vui vẻ nói rằng sau khi tiêm xong, nó sẽ quay lại để chụp những người bạn dũng cảm của mình. Rồi con bé cười tít mắt:
“Heehee, cảm ơn cô Gilberta! Và cảm ơn cả Endmin nữa!”

Nụ cười ngây thơ ấy chính là thứ mà ta muốn bảo vệ. Không phải vì nó yếu ớt, mà vì chính nó mới là bằng chứng rõ ràng nhất giữa một thế giới đầy chiến tranh, Nhiễm Khuẩn và mất mát vẫn còn có điều đáng để cứu lấy.

Bức Thư Bí Ẩn

Bức Thư Bí Ẩn

Bức thư mà cô ấy luôn che giấu khi đứng trước Endmin

Vậy là công việc trong ngày cuối cùng cũng tạm khép lại. Thấy vẫn còn chút thời gian rảnh, ta buột miệng rủ Gilberta có muốn đi chụp thêm vài tấm hình nữa không. Nhưng khác hẳn với dáng vẻ tươi cười, hoạt bát và hòa đồng với mọi người khi nãy, lần này cô lộ rõ vẻ ngại ngùng hiếm thấy. Gilberta mới chậm rãi lấy ra những lá thư mà ban đầu cô đã vội giấu đi khi gặp ta. Cô nói rằng lúc nãy, khi khuyên Carly hãy thử chụp những thứ mình thật sự yêu thích, cô chợt nhận ra bản thân mình cũng đang rối bời như thế. Cô không biết nên viết gì vào những lá thư này, càng không đủ dũng khí để thật sự viết ra.

Ta vừa định hỏi rốt cuộc đó là những bức thư gửi cho ai, thì Gilberta như bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ của chính mình. Cô lập tức giấu những lá thư đi, rõ ràng không muốn để ta biết thêm bất cứ điều gì. Rồi như thể sợ những tâm tư suy nghĩ của mình sẽ lọt ra ngoài, cô nhanh chóng lái sang chuyện khác, đề nghị cả hai cứ đi một vòng quanh Căn Cứ Trung Tâm xem có ai đang cần giúp đỡ không.

Andre Báo Tin Xấu

Andre Báo Tin Xấu

Andre báo tin xấu thông qua Baker về việc dự án máy lọc thiếu bộ lọc

Đột nhiên Baker báo có cuộc gọi mới. Ở đầu dây bên kia là Andre. Ông nói cuốn sổ đăng ký tài sản của dự án máy lọc nước hiện đang thất lạc đâu đó gần Khu Thử Nghiệm Aether, cũng chính là dự án mà lúc nãy ông vừa nhắc với chúng ta. Ngay cả Andre cũng không hiểu vì sao hồ sơ đăng ký lại trôi dạt đến tận một nơi như thế. Ông cho biết đội ở Cao Nguyên Năng Lượng vừa quay về KTX Công Nhân để tìm một người tên Ropp, chủ cũ của cuốn sổ này, còn tài sản được đăng ký trong đó chính là bộ lọc của máy lọc nước. Ropp trước đây từng gặp tai nạn, mà theo hồ sơ hiện tại thì món tài sản ấy cũng đã bị ghi nhận là thất lạc. Vì vậy, Andre muốn ta giúp lần ra thông tin về Ropp, đồng thời tìm xem cuốn sổ đăng ký kia rốt cuộc đã đi đâu.

Đã nhắc tới tai nạn thì khả năng cao anh ta đang nằm trong danh sách bệnh nhân. Nghĩ vậy, ta lập tức quay về Trạm Y Tế để dò hỏi. Và quả nhiên, Ropp đang ở đó. Nhưng tình trạng của anh không khả quan cho lắm. Anh ta đang trong trạng thái mê sảng, người vã đầy mồ hôi, thần trí hoàn toàn không ổn định. Theo hồ sơ, anh đã được đưa vào viện từ một tuần trước, sau khi được tìm thấy ở Khu Thử Nghiệm Aether. Những thứ mang theo bên người chỉ có ít vật dụng cá nhân, thẻ ID, đôi găng tay… hoàn toàn không có cuốn sổ đăng ký nào. Xem ra muốn biết thêm chuyện gì, chỉ còn cách chờ anh ta tỉnh lại.

Ra đến trước cửa Trạm Y Tế, ta thấy Gilberta đang đứng đó với vẻ mặt buồn bã. Ta mới hỏi cô ấy có ổn không. Gilberta đáp rằng cô vẫn chưa giúp được gì cho những người đang đau khổ ở đây. Cô ước rằng giá như mình mạnh mẽ hơn, nhanh nhẹn hơn, băng qua những dãy núi của Thung Lũng IV sớm hơn một chút, thì có lẽ đã cứu được thêm nhiều người hơn nữa. Nghe những lời ấy, ta chỉ muốn nói với cô rằng bản thân đã làm quá đủ rồi. Chỉ riêng việc Gilberta vẫn đứng đây, vẫn giữ được sự lạc quan và nụ cười để truyền tinh thần cho mọi người, cũng đã là một sự giúp đỡ vô cùng lớn lao. Nhưng ta còn chưa kịp nói ra, thì Gilberta đã tự mình đưa ra quyết định. Cô bảo rằng mình sẽ đi tìm bộ lọc đó. Cô không muốn tiếp tục chỉ đứng đây mà buồn bã nữa, cô muốn làm một điều gì đó thật sự có ích. Nhìn vẻ kiên quyết ấy, ta cũng chẳng còn cách nào khác. Dù thế nào đi nữa, ta cũng không thể để cô ấy đi một mình được.

Tìm Bộ Lọc Ở Cao Nguyên Năng Lượng

Tìm Bộ Lọc Ở Cao Nguyên Năng Lượng

Ta cùng Gilberta lên đường tìm kiếm bộ lọc ở Cao Nguyên Năng Lượng

Đến nơi, chúng ta gặp một nhân viên giám sát đang chặn ở bên ngoài. Anh ta lập tức cảnh báo rằng tuyệt đối không nên tiến vào trong, bởi khu vực này hiện đã trở thành vùng cực kỳ nguy hiểm. Ngay cả đội cứu hộ cũng đã phải bó tay trong quá trình tìm kiếm những người còn mắc kẹt bên trong đó. Nhưng nếu không tìm được bộ lọc, dự án nước sạch sẽ mãi chỉ nằm trên giấy tờ, còn đời sống của mọi người thì sẽ tiếp tục chìm trong khó khăn. Chưa kể, nếu buộc phải dùng nguồn nước ô nhiễm, tình hình ở bệnh viện vốn đã quá tải chắc chắn sẽ còn hỗn loạn hơn nữa. Cuối cùng, ta đành dùng đến quyền hạn của mình để được thông qua. Người giám sát kia không thể ngăn cản, nhưng vẫn dặn rằng tuyệt đối không được ở trong đó quá sáu mươi phút. Dù có tìm thấy thứ cần tìm hay không, hết thời gian cũng phải lập tức rút ra ngoài, bởi khu vực này đã bị Nhiễm Khuẩn bào mòn quá nặng, không thể lưu lại lâu hơn.

Vừa bước vào bên trong, ta đã hiểu vì sao anh ta lại phản ứng như vậy. Khắp nơi chằng chịt những liên kết Nhiễm Khuẩn, không khí đặc quánh đến mức gần như khiến người ta nghẹt thở. Chúng ta buộc phải tăng tốc, vừa cảnh giác vừa cố lần theo dấu vết của bộ lọc càng nhanh càng tốt. Trên đường đi, ta nhặt được vài mảnh giấy nhật ký rơi rải rác. Tờ đầu tiên ghi lại lỗi thiết kế của bộ lọc. Tờ thứ hai là những dòng tự sự của người viết khi phải ở quá lâu trong môi trường Nhiễm Khuẩn đến mức bắt đầu xuất hiện ảo giác. Còn đến tờ thứ ba, nét chữ đã trở nên rối loạn hoàn toàn, câu cú không còn trình tự rõ ràng nữa.

Càng tiến sâu hơn, chúng ta càng phải đề cao cảnh giác, bởi bất cứ lúc nào cũng có thể chạm trán Aggeloi hoặc những tên Landbreaker Dị Thường bất ngờ lao ra từ trong bóng tối. Và quả thật, điều đó đã xảy ra. Chúng tràn tới ồ ạt, nhưng ta và Gilberta phối hợp rất nhanh dọn sạch toàn bộ. Đi tiếp tới một cây cầu gần như dựng đứng, Gilberta đã sử dụng sức mạnh của mình, nâng cả hai lên khỏi mặt đất và đưa chúng ta bay qua chướng ngại ấy một cách đầy ngoạn mục. Sau khi lần lượt vượt qua những khối trầm tích lơ lửng giữa không gian, chúng ta cuối cùng cũng chạm tới điểm cần đến. Ở đó, một chiếc két an toàn của Công Đoàn đang nằm im giữa đống đổ nát. Nhưng cũng đúng lúc ấy, toàn bộ khu vực bắt đầu rung chuyển dữ dội, báo hiệu nơi này sắp sụp đổ. Không còn thời gian do dự, chúng ta lập tức mang chiếc két ấy ra ngoài để đưa về cho Andre. Chỉ tiếc rằng, mật mã mở két lại chỉ có Ropp là người biết. Vẫn có thể phá thủ công, nhưng nếu sơ suất thì rất dễ làm hỏng luôn thiết bị bên trong. Vì vậy, sau tất cả, chúng ta cũng chỉ còn cách chờ Ropp tỉnh lại.

Cao Nguyên Năng Lượng, Trạm Y Tế, những mảnh giấy viết trong tuyệt vọng và chiếc két bị bỏ lại giữa vùng Nhiễm Khuẩn, tất cả đều như nhắc nhở rằng Thung Lũng IV vẫn chưa thật sự bước ra khỏi cơn khủng hoảng của mình. Mỗi người ở đây đều đang cố cầm cự theo cách riêng, có người bằng thuốc men, có người bằng công việc, có người bằng nụ cười, và có người chỉ bằng việc tự nhủ rằng mình không được gục xuống thêm nữa. Nhưng càng đi sâu vào những điều ấy, Endmin càng hiểu rằng có những vết nứt không thể được hàn gắn chỉ bằng một trận chiến thắng lợi. Và biết đâu, điều đáng sợ nhất từ đây không còn là những gì đang nằm ngoài kia, mà là những thứ đang âm thầm mục ruỗng con người từ bên trong.

Xem thêm:

Bình luận (0)

Để lại bình luận

0/2000

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!