Cốt truyện Arknights: Endfield – Chương 2 Phần 20 - Lý Tưởng Tự Do

Giao diện mở đầu cho chặng hành trình của Endministrator trong Arknights Endfield
Cốt truyện Arknights: Endfield – Chương 2 Phần 20: Lý Tưởng Tự Do lần này đưa chúng ta đến cuộc đối đầu không thể tránh khỏi với Ardashir. Lời cầu xin cuối cùng mà hắn gửi đến “vị quân chủ cuối cùng” không phải là sự van nài để được tha thứ, mà là lời cảnh báo của một kẻ đã đi qua quá nhiều mất mát, phản bội và tội lỗi. Ardashir hiểu rất rõ rằng trận chiến với ta sắp tới sẽ không còn đường lui. Nhưng với Endmin, hắn vẫn là một tên khủng bố, một tội phạm đã đẩy vô số sinh mạng vào hiểm cảnh và không thể được tha thứ chỉ bằng vài lời biện minh cao thượng. Trận chiến tại Đá Ranh Giới vì thế không chỉ là màn phân thắng bại giữa hai kẻ thù, mà còn là cuộc va chạm trực diện giữa hai niềm tin, nơi chỉ một bên có thể tiếp tục bước tiếp.
Bảo Vệ Trái Tim Cự Thú

Ta đến điểm cuối của Cuốn Trục và được đưa trở về chiến trường để đoàn tụ cùng cả đội, đối đầu với Ardashir
Sau cuộc trò chuyện với Ardashir, ta cũng đến được điểm cuối của Cuộn Trục. Ta có thể cảm nhận rất rõ gã Pasha của Sargon ấy đang ở phía bên kia Cổng Không Gian. Những lời hắn vừa nói vẫn không ngừng vang lên trong tâm trí ta. Aurora của phương Bắc rốt cuộc là ai? “Vị quân chủ cuối cùng” mà hắn từng phụng sự là có ý gì? Càng nghĩ, những nghi vấn ấy càng trở nên rối rắm. Trong dòng suy nghĩ ngổn ngang đó, ta bước qua Cổng Không Gian. Và hắn ở đó.
Ardashir đang cố phong tỏa Trái Tim Cự Thú cuối cùng. Hắn chậm rãi đảo mắt nhìn sang ta, ánh mắt ánh lên vẻ thất vọng. Nhưng lần này, ta sẽ không để hắn chạy thoát thêm nữa. Ta lao thẳng về phía trước, ngưng tụ sức mạnh Originium trong tay rồi tung đòn tấn công về phía hắn. Ardashir chỉ xoay ngược thanh kiếm trong tay, thậm chí còn quay lưng lại mà vẫn dễ dàng đỡ lấy đòn đánh ấy. Thế giằng co đang trở nên vô cùng gay cấn thì các đồng đội của ta cũng kịp thời xuất hiện. Perlica, Chen và Arcane đồng loạt xông lên, tấn công từ nhiều hướng khác nhau để ép hắn không còn cơ hội phản đòn.
Vô nghĩa.
Ardashir siết bàn tay lại, lập tức dịch chuyển bản thân lên cao. Hắn không hề bị tổn thương dù chỉ một chút. Nhưng cảnh tượng này đã không còn khiến ta bối rối như lần hắn suýt giết Chen nữa. Và Chen cũng vậy. Ánh mắt cô giờ đây đã trở nên kiên định hơn, cả cơ thể vào tư thế sẵn sàng đối mặt với một kẻ thù cường đại. Arcane cũng triệu hồi toàn bộ ba khẩu pháo thần công, dồn hết công lực cho trận chiến này.
Ardashir từ trên cao nói vọng xuống: “Tôi đã nhìn thấy trước khả năng này... Xin lỗi, Endmin.”
Nói rồi, hắn giơ cây gậy trong tay lên, triệu hồi một Thanh Kiếm Aether khổng lồ cắm thẳng xuống mặt đất. Ngay sau đó, từ bên dưới, vô số Aggeloi bắt đầu bò ra không ngừng. Bọn chúng vô cùng dai dẳng, lại còn được cường hóa bởi chính sức mạnh của Thanh Kiếm Aether. Từ Dòng Chảy Bùn, Khối Đa Diện, Lăng Trụ cho đến Kẻ Lướt Sóng, từng đợt Aggeloi cứ ồ ạt tràn lên, khiến chúng ta gần như không thể tiêu diệt hết trong một lần. Mục tiêu của chúng là đồng hóa Trái Tim Cự Thú. Nếu để chúng chạm tới Trái Tim Cự Thú tại đây, Đá Ranh Giới sẽ chính thức sụp đổ. Bởi nơi này là điểm cao nhất, cũng là Trái Tim Cự Thú nằm ở trung tâm đầu não của toàn bộ Đá Ranh Giới. Một khi khu vực này bị chiếm mất, sức mạnh của Nhiễm Khuẩn sẽ dễ dàng lan xuống những Trái Tim Cự Thú lân cận, kéo theo sự sụp đổ dây chuyền của cả cứ điểm. Thế nhưng Ardashir không hề cho chúng ta thời gian để thở. Hết Thanh Kiếm Aether này đến Thanh Kiếm Aether khác được giáng xuống, kéo theo vô số Aggeloi và cả những Vọng Ảnh đang không ngừng cản đường.
Tidalklast xuất hiện

Sau cả bầy Aggeloi bị tiêu diệt thì Tidalklast bắt đầu trồi lên tham gia trận chiến.
Rồi nó cũng xuất hiện, Tidalklast. Con quái vật đầy ám ảnh với những xúc tu cứng như kim loại và lớp giáp ngoài cực kỳ khó xuyên thủng. Chỉ riêng sự xuất hiện của nó đã đủ khiến không khí xung quanh trở nên ngột ngạt hơn hẳn. Trận chiến kéo dài suốt nhiều giờ liền, từng lớp kẻ địch bị đánh gục lại có thêm lớp khác tràn lên...
Và rồi, mọi thứ cũng lắng xuống. Giờ chỉ còn mình hắn mà thôi
Chen lập tức lao lên vị trí Ardashir đang đứng. Trong từng bước nhảy của cô là sự giận dữ của một con người đã dành cả quãng thời gian dài để khổ luyện, để cố gắng, để biến bản thân thành một chiến binh đủ sức bảo vệ quê hương. Cô đã dùng sức mạnh và ý chí ấy để chiến đấu cho Võ Lăng, vậy mà giờ đây, Ardashir, một kẻ sở hữu sức mạnh không tưởng, lại dùng chính sức mạnh đó để đem đến hỗn mang và diệt vong.
Chen có thể không hiểu hết những toan tính chiến sự phức tạp. Cô có thể không nhìn được xa như Arcane, cũng không biết toàn bộ những bí mật đang ẩn sau Khe Nứt Cực Lớn, Aetherside hay Những Kẻ Lưu Đày. Nhưng có một điều cô hiểu rất rõ.
Ngay tại đây, ngay lúc này, Ardashir phải bị ngăn chặn.
Arcane và Perlica cũng lập tức phối hợp, tung ra những đợt tấn công tầm xa nhằm tiêu hao sinh lực và phân tán sự chú ý của Ardashir. Nhân khoảnh khắc ấy, Chen chớp thời cơ, lao vút lên phía trên đầu hắn. Cô siết chặt thanh kiếm trong tay, dồn toàn bộ sức mạnh vào một đòn chém quyết định.
Nhưng đúng khoảnh khắc Chen tưởng rằng lưỡi kiếm của mình đã kề sát cổ Ardashir, cô lại phải tiếp tục đối mặt với tuyệt vọng. Trước mắt cô là một vực thẳm quá sâu, nơi cô chỉ mới leo đến chỗ có thể nhìn thấy ánh sáng, vậy mà cứ ngỡ mình đã chạm tới đỉnh.
Cách Mà Ardashir Đối Phó

Để đối phó với Chen, Ardashir chỉ vận một luồng sức mạnh Aether nhỏ trong lòng bàn tay
Trong lòng bàn tay Ardashir, một luồng sức mạnh Aether đột ngột bùng lên. Chỉ trong nháy mắt, một Thanh Kiếm Aether giáng xuống, ghì chặt Chen xuống mặt đất. Mọi thứ xảy ra quá nhanh. Vừa mới chớp mắt trước đó, Chen vẫn còn ở trên cao, chuẩn bị tung đòn kết liễu, vậy mà giờ đây cô đã bị thanh kiếm ấy xuyên qua cơ thể và khóa cứng tại chỗ. May mắn là cô vẫn chưa chết. Những Thanh Kiếm Aether này dường như không nhằm trực tiếp đoạt mạng, mà dùng để phong ấn tạm thời người trúng chiêu, khiến họ hoàn toàn mất khả năng phản kháng.
Rồi đến lượt Perlica. Một Thanh Kiếm Aether bất ngờ trồi lên từ dưới mặt đất, ghim thẳng vào người cô và treo Perlica lơ lửng giữa không trung. Ngay sau đó, Arcane cũng bị vô hiệu hóa bằng cách tương tự. Từ trên cao, một thanh kiếm khác rơi xuống, khóa chặt cơ thể Arcane, ép cô phải cúi đầu ngay trước mặt Ardashir, như một tín đồ ngoan đạo đang phải cúi mình trước... “Chúa”.
Chỉ còn ta vẫn có thể di chuyển.
Ta vận hết thân thủ, liên tục né tránh những Thanh Kiếm Aether đang giáng xuống từ mọi hướng. Phía trên chuôi kiếm khổng lồ, Ardashir đứng đó, một tay đặt sau lưng đầy lịch lãm, tay còn lại chậm rãi dậm cây gậy xuống. Ngay lập tức, ngọn lửa Aether trong những thanh kiếm bắt đầu trào ra, thiêu đốt và bào mòn cơ thể của từng người trong đội.
Ta dồn toàn lực xuống đôi chân, thu người lại hết mức để mượn quán tính làm bàn đạp, rồi phóng ngọn giáo Originium thẳng về phía Ardashir. Nhưng vẫn vô dụng. Hắn ngẩng cằm, nhìn đòn tấn công ấy như một trò trẻ con chẳng đáng bận tâm. Ta lập tức lùi về sau, điều khiển Originium len lỏi lên hai bên người hắn. Ardashir nhắm mắt, hai tay chụm lại trên cây gậy, rồi dậm mạnh xuống mặt đất. Toàn bộ Originium quanh hắn lập tức tan rã. Nhưng đó vốn chỉ là đòn nghi binh. Từ chính những mảnh Originium vừa bị phá vỡ, ta xuất hiện phía trên hắn. Mượn đà lao xuống từ trên cao, ta ngưng tụ hai ngọn giáo Originium khổng lồ, đẩy thẳng chúng về phía Ardashir. Hắn dựng lên nhiều tấm khiên bảo vệ.
Hắn... đang cười.
Hắn thật sự xem chuyện này là một trò vui sao? Hắn thật sự nghĩ mình có thể làm hại đồng đội của ta rồi đứng đó cười một cách ung dung như vậy sao?
Ta gào lên, giải phóng sức mạnh Originium đến sát ngưỡng quá tải. Ardashir lúc này đã mở sẵn một Cổng Không Gian phía sau, nhưng hắn không lập tức rời đi. Trong cơn phẫn nộ, ta xuyên thủng liên tiếp bốn lớp phòng hộ của hắn và chạm đến lớp phòng thủ cuối cùng. Ta và hắn, ngay lúc này, mặt đối mặt.
Một người đang bị cơn giận dữ nuốt chửng. Một người vẫn nở nụ cười đắc ý, ánh mắt ung dung. Nhưng cũng chính lúc đó, ngọn lửa Aether từ các Thanh Kiếm Aether bắt đầu dịu xuống. Arcane đang dần giành lại quyền kiểm soát cơ thể.
Chỉ còn một lớp phòng thủ cuối cùng. Ta tiếp tục đẩy cơ thể vượt qua giới hạn an toàn, nâng mức nguy hiểm lên đến báo động đỏ. Hai bàn tay chắp lại, Originium ngưng tụ thành một quả cầu năng lượng dữ dội, chuẩn bị xuyên thủng lớp phòng hộ cuối cùng của Ardashir. Trên cơ thể ta, những vệt sáng vàng của Originium bắt đầu hiện lên, báo hiệu tình trạng quá tải đang lan rộng. Thế nhưng trước mắt ta, Ardashir vẫn không hề lộ ra chút sợ hãi. Thậm chí, hắn còn chẳng có vẻ gì là nghiêm túc. Hắn dang rộng hai tay, như thể đang muốn ôm trọn lấy đòn tấn công ấy.
Ardashir: “Hiện chân thân đi, thêm một lần nữa.”

Endmin xuyên qua được các lớp phòng thủ, chắp hai tay lại dồn sức mạnh để xuyên qua lớp phòng ngự cuối cùng
Endmin: “KẾT THÚC NGAY TẠI ĐÂY!”
Những cơn đau liên hồi bắt đầu gặm nhấm cơ thể ta. Các vết Originium loang lổ lan khắp da thịt, nóng rát như đang thiêu cháy từng thớ cơ. Cơ bắp suy kiệt nghiêm trọng, những mảng kết tinh ấy không ngừng mở rộng, như thể sắp ăn sâu vào tận xương tủy. Có những khoảnh khắc, phổi của ta như ngừng hoạt động. Hơi thở trở nên gấp gáp, đứt quãng và nặng nề. Cảm giác ấy giống như bị ép nín thở đến sát giới hạn chịu đựng, rồi chỉ kịp hít lấy một hơi yếu ớt trước khi lại tiếp tục rơi vào vòng lặp ngạt thở ấy. Lặp đi lặp lại, không có hồi kết.
Nhưng vậy thì sao chứ?
Đây là cơ hội tốt nhất để bắt giữ Ardashir, để tiêu diệt mầm mống tai ương ngay tại đây. Chỉ chút đau đớn này, làm sao có thể so sánh với những nỗi khổ mà người dân ở các vùng Nhiễm Khuẩn đã và đang phải gánh chịu? Perlica nhìn thấy cảnh tượng ấy không ngừng gọi tên ta, cầu xin ta dừng lại. Cô không thể tiếp tục đứng nhìn ta tự đẩy cơ thể mình vào cơn đau đớn khủng khiếp đó. Chen cũng bắt đầu vùng vẫy dữ dội, cố thoát khỏi Thanh Kiếm Aether để lao đến ngăn ta lại trước khi ta thật sự hủy hoại chính mình. Arcane chứng kiến cảnh tưởng ấy thì tự nhủ:
“Không được phép gục ngã ở đây. Xin lỗi, Endmin. Tôi buộc phải bất tuân mệnh lệnh của Ngài.”
Arcane Hy Sinh

Arcane bất tuân mệnh lệnh của Endmin về việc không được phép liều mình chỉ vì một chiến dịch thành công
Arcane dùng sức mạnh của Cự Thú phá vỡ Thanh Kiếm Aether đang phong ấn mình, rồi hóa thành một tia chớp lao thẳng đến vị trí bên dưới ta và Ardashir. Cô vươn hai tay ra, một tay tiếp nhận nguồn sức mạnh từ Cự Thú phía sau, tay còn lại khóa chặt mục tiêu là Ardashir. Và rồi, cơ thể cô hóa thành những vệt mực, trực tiếp chen vào cuộc giao tranh giữa ta và hắn. Mọi thứ bỗng chốc trắng xóa, thời gian như dừng lại ngay tại khoảnh khắc ấy. Khoảnh khắc Arcane lao lên thay chỗ ta, kéo Ardashir vào bên trong Cuộn Trục và nhốt hắn lại cùng chính bản thân mình. Trong giây phút cuối cùng trước khi cánh cửa khép lại, ta nhìn thấy ánh mắt của cô. Đó là ánh mắt của một lời xin lỗi. Xin lỗi vì đã phản bội lý tưởng của ta. Xin lỗi vì cuối cùng, cô vẫn chọn biến bản thân thành cái giá phải trả để chiến dịch có thể tiếp tục.
Bên trong Cuộn Trục, giờ chỉ còn Arcane và Ardashir. Cô quỳ xuống, gửi lại cho ta lời nhắn cuối cùng: hãy bảo vệ Võ Lăng. Ardashir nhìn cảnh đó nhưng không lập tức ra tay. Hắn chỉ chậm rãi tiến đến, nói rằng Arcane đã chọn sai rồi. Nhưng Arcane không quan tâm. Cô từ từ đứng dậy và tuyên bố:
“Đối thủ của ngươi... là ta.”
Ngay sau đó, cánh cửa Cuộn Trục đóng lại. Đó là một không gian không phải ai cũng có thể bước vào hay mở ra tùy ý. Chỉ Toái Thể Cự Thú, hoặc những người được Cự Thú lựa chọn và có độ tương thích với sức mạnh của nó, mới có thể can thiệp vào Cuộn Trục ấy.
Quả đúng là trớ trêu. Chính ta là người đã ra lệnh cho Arcane không được phép liều mạng, vậy mà giờ đây, cũng chính ta lại tự đẩy cơ thể đến bờ vực sụp đổ chỉ để kết thúc trận chiến với Ardashir. Và vì thế, Arcane buộc phải bất tuân mệnh lệnh ấy, lao lên ngăn ta lại, rồi tự biến mình thành cái giá phải trả. Cô kéo Ardashir vào trong Cuộn Trục, nhốt hắn lại nơi không gian tù đày chỉ những kẻ được Cự Thú lựa chọn mới có thể mở ra. Nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó. Bên ngoài Đá Ranh Giới, một trận chiến khác vẫn đang diễn ra tại Võ Lăng, nơi Nhiễm Khuẩn đã bắt đầu xâm lấn trong khoảng thời gian Trái Tim Cự Thú bị Ardashir phá hoại. Liệu ta, Perlica và Chen sẽ đối mặt thế nào với sự hy sinh của Arcane? Liệu cả nhóm có kịp ngăn chặn lực lượng Aggeloi đang chuẩn bị tràn ồ ạt vào Võ Lăng hay không? Hãy cùng đón xem trong phần tiếp theo nhé.
Xem thêm:
Bình luận (0)
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!