Tìm CTV biên tập nội dung tại đây

Cốt truyện Arknights Endfield - Chương 2 Phần 17 - Lời Mời Chí Mạng - Hồi 2

10 phút để đọc
Giao diện đăng nhập của Arknights Endfield

Giao diện mở đầu cho chặng hành trình của Endministrator trong Arknights Endfield

Cột Thiên Sư tại rừng Cloudrest cuối cùng cũng được khởi động lại, nhưng điều đó không có nghĩa là Võ Lăng đã giành lại thế chủ động. Trái lại, càng tiến sâu hơn, cả nhóm càng nhận ra Ardashir chưa từng hành động một cách ngẫu nhiên. Từng thanh kiếm Aether cắm xuống, từng lớp phong ấn hắn để lại, từng bước điều hướng chiến dịch đều cho thấy đây là một đối thủ đang chủ động kéo cả Võ Lăng vào điệu Waltz chết chóc do chính hắn biên soạn. Cho đến hiện tại, dù đã hai lần đối đầu với Ardashir ở Thanh Ba, ta vẫn chưa thể nhìn thấu sức mạnh thật sự của hắn. Vẻ sang trọng, quý phái pha chút bí ẩn, cùng sự điềm tĩnh và chất xảo quyệt khó nắm bắt, khiến hắn trở thành đối tượng truy nã đặc biệt, là phần tử nguy hại cho an ninh quốc gia. Và lần này, ta lại chuẩn bị một lần nữa đối mặt với hắn.

Lời Chào Hỏi "Thân Mật"

Lời Chào Hỏi "Thân Mật"

Cả đội đang cảnh giác đi đến Đảo Nhỏ Giữa Hồ trong cơn mưa tầm tã thì bắt gặp Aggeloi hình người có giọng nói của Ardashir

Mưa như trút nước, che kín gần như toàn bộ tầm nhìn. Đúng lúc cả đội đang thận trọng tiến về phía trước, một Aggeloi hình người bất ngờ chắn ngang lối đi. Và thứ dị dạng ấy… biết nói.

Giọng nói phát ra từ nó không ai khác ngoài Ardashir:

“Như ta đã nói tại Trại Thanh Ba. Chúng ta lại gặp nhau rồi, Endministrator...”

Nhưng hắn còn chưa kịp nói hết câu, Arcane đã lập tức triệu ra khẩu pháo thần công của mình và thổi bay con Aggeloi hình người ấy. Nhiệm vụ hiện tại là bảo vệ Trái Tim Cự Thú, chiếm lại cứ điểm Đá Ranh Giới, và nếu có thể thì bắt sống tên ác nhân điên loạn này. Không có lý do gì để đứng lại nghe hắn hàn huyên.

Arcane đề nghị để cô đi trước dẫn đường, đồng thời dọn sạch đám quái thai đang chắn lối. Thế nhưng trên đường tiến vào sâu hơn, giọng nói của Ardashir vẫn liên tục vang lên, thủ thỉ những lời lấp lửng về sứ mệnh của ta. Hắn còn đặc biệt chú ý đến Arcane, không chỉ vì tính cách xốc nổi của cô, mà còn vì tiềm năng sức mạnh khi cô có thể tận dụng nguồn năng lượng từ Toái Thể Cự Thú. Ardashir so sánh cô với những chiến binh năm xưa, đồng thời nhắc đến cả bản tính khước từ Khe Nứt của cô. Càng đến gần khu vực trung tâm, ta càng có cảm giác khung cảnh trước mắt dường như đã từng nhìn thấy ở đâu đó. Và rồi, chỉ trong chớp mắt, hàng chục Aggeloi hình người đồng loạt hiện ra, từ bốn phía áp sát cả nhóm.

Giữa vòng vây ấy, Ardashir tiếp tục cất giọng. Hắn nói rằng chắc hẳn chúng ta đã biết mục tiêu của hắn là Khe Nứt Cực Lớn… và cả ta, Endministrator. Hắn còn đưa ra một điều kiện: nếu bây giờ ta quay về Võ Lăng, sơ tán toàn bộ người dân, bỏ lại nơi này và rời xa Khe Nứt, hắn sẽ đảm bảo không một ai dám làm hại những người dân ấy, kể cả Nefarith. Với Ardashir, giết người Terra chỉ làm cản trở đại nghiệp của hắn mà thôi.

Nếu đó là điều kiện của ngươi, vậy thì thà chết vì quê hương còn hơn. Những gì Ardashir đang làm chẳng khác nào hành vi của một kẻ xâm lược. Võ Lăng không phải một vùng đất có thể tùy tiện vứt bỏ. Nơi này có lịch sử lâu đời, có văn hóa được gìn giữ qua nhiều thế hệ, có biết bao công sức và máu xương của những con người đã dựng nên cơ đồ hôm nay. Không một ai có quyền ép người khác quay lưng với quê hương của mình. Với ta, rời bỏ Võ Lăng không đơn giản chỉ là tìm một nơi khác để sống. Nếu phải tha phương cầu thực trong cảnh mất đi cội nguồn, mất đi vùng đất đã nuôi dưỡng mình, thì chẳng khác nào những con người ấy đã chết mất một nửa linh hồn. Chính vì vậy, dù Ardashir có đưa ra điều kiện nghe có vẻ nhân từ đến đâu, ta vẫn không thể chấp nhận.

Nghe ta kiên quyết tuyên bố rằng dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ chống lại hắn đến cùng, Ardashir chỉ thở dài rồi bảo sẽ chờ ta ở Đá Ranh Giới. Trước khi rời đi, Ardashir vẫn muốn kiểm tra kỹ thực lực của ta sau khi tỉnh lại, nên hắn tiếp tục gửi thêm nhiều Aggeloi hình người đến ngăn đường.

Ardashir gửi thêm các Aggeloi hình người để kiểm tra thực lực của Endmin

Nhận được câu trả lời không như ý muốn, Ardashir nói sẽ đợi ta ở Đá Ranh Giới và gửi thêm Aggeloi hình người đến để kiểm tra thực lực của ta

“Thứ lỗi vì mạo phạm nhé, Endministrator.”

Đám quái vật này sống dai như đỉa, gần như không thể tiêu diệt dứt điểm bằng cách thông thường. Nếu không phá hủy nguồn năng lượng phát ra từ những Thanh Kiếm Aether, chúng sẽ tiếp tục sinh sôi không ngừng. Nhận ra điều đó, Arcane lập tức triệu hồi thêm hai khẩu pháo còn lại, chuyển toàn bộ sang chế độ laser để bắn phá và tiêu hao sinh lực kẻ địch, cố gắng cầm chân chúng đủ lâu cho ta phá hủy những Thanh Kiếm Aether.

Ta giải phóng những mảnh vỡ Originium, nén chúng lại ở cấp độ phân tử, rồi biến dạng chúng thành một cây giáo có phần đầu được tuốt nhọn. Ngay sau đó, ta phóng thẳng nó về phía Thanh Kiếm Aether. Thế nhưng chỉ như vậy vẫn chưa đủ. Những thanh kiếm ấy lập tức phản ứng, phóng ra một làn sóng năng lượng khổng lồ còn dữ dội hơn trước.

Ta buộc phải dùng sức mạnh Originium để kìm hãm sự bùng nổ năng lượng ấy, ngăn nó lan rộng ra xung quanh. Thấy thời cơ đã đến, Arcane gộp cả ba khẩu pháo thần công lại với nhau, bắn ra một chùm tia năng lượng cực mạnh xuyên thẳng qua lớp vỏ bọc của Thanh Kiếm Aether, từng bước phá vỡ cấu trúc bên trong nó.

Nhân khoảnh khắc lớp phòng hộ bị xuyên thủng, ta đẩy những mảnh vỡ Originium vào sâu bên trong, để chúng lan ra khắp dòng năng lượng đang thất thoát. Sau đó, ta nén toàn bộ nguồn năng lượng hỗn loạn ấy lại thành một viên sỏi nhỏ, rồi phá hủy nó ngay tại chỗ. Thành công rồi! Đường đi đến Đá Ranh Giới đã được mở.

Không ngờ ngay trong lần đầu phối hợp, Arcane lại có thể bắt nhịp với ta ăn ý đến vậy. Ta lên tiếng khen cô, nhưng Arcane chỉ bình thản đáp rằng cô đơn giản là đang làm theo mệnh lệnh của Ngài mà thôi. Mở lối vào, chỉ có thế.

Chen nghe vậy liền tỏ ra bất bình. Dù sao ta cũng đã thật lòng khen ngợi, ít nhất Arcane cũng nên đáp lại một câu cảm ơn cho tử tế. Nhưng với ta, điều đó cũng không có gì khó hiểu. Với những người như Arcane, cảm xúc có lẽ đã sớm bị mài mòn bởi môi trường huấn luyện quá khắc nghiệt. Đội Đặc Nhiệm Yinglung không phải tự nhiên mà được xem là lực lượng tinh nhuệ bậc nhất, huống chi Arcane còn là một tinh anh trẻ tuổi và là đội trưởng đương nhiệm của họ.

Vậy nên, dù cách phản ứng của cô có phần lạnh nhạt, ta cũng khó lòng trách được. Với Arcane, hoàn thành nhiệm vụ quan trọng hơn mọi lời tán thưởng, và việc phối hợp ăn ý với ta có lẽ cũng chỉ là một phần trong mệnh lệnh mà cô đã quyết tâm thực hiện đến cùng.

Tiến Vào Đá Ranh Giới

Tiến Vào Đá Ranh Giới

Cả nhóm đi vào Đá Ranh Giới thông qua lối đi mở ra nhờ phá hủy các Thanh Kiếm Aether

Khi ta bước qua cánh cửa phía trước, cả nhóm tiến vào một khu trung gian kỳ lạ. Không gian nơi đây gần như trắng xóa, nhưng trên nền trắng ấy lại điểm xuyết những vệt mực mềm mại, loang ra như nét bút trong một bức tranh thủy mặc. Perlica hỏi Toái Thể Cự Thú ở Học Viện đang nắm giữ sức mạnh gì. Arcane trả lời rằng sức mạnh của nó là “Cuộn Trục”, một trong những quyền năng đặc biệt mà Toái Thể Cự Thú sở hữu. Rời khỏi khu trung gian, ta cùng cả đội tiến vào Nội Khu Đá Ranh Giới. Ngay tại đó, Ardashir đã đứng chờ sẵn bên cạnh Trái Tim Cự Thú. Hắn nhìn chúng ta, rồi cất giọng đầy mỉa mai. Đám quái tép riu kia quả nhiên chẳng thể cản nổi bước tiến của Ngài, Endministrator. Sau đó, hắn tiếp tục chế giễu ta yếu đuối, bởi đến tận bây giờ vẫn còn ôm mộng cứu lấy vận mệnh của Terra.

Không cần phải nhiều lời với hắn nữa. Ta cùng cả đội lập tức rút vũ khí, sẵn sàng giao chiến.

Arcane đưa tay lên mắt, lạnh lùng nói:

“Đã khóa mục tiêu.”

Ngay sau đó, cô quay sang đá mắt ra hiệu cho Chen tiến lên trước làm mồi nhử. Không cần giao tiếp một từ nào, Chen lập tức hiểu ý rút song kiếm, lao thẳng lên nghênh chiến. Phía sau, Arcane triệu ra ba khẩu pháo thần công, nạp năng lượng và dồn toàn bộ hỏa lực mạnh nhất về phía Ardashir.

Vô vọng!!

Trong khoảnh khắc Chen lao tới, Ardashir vẫn dửng dưng quay lưng, không hề có chút ý định phòng bị. Thái độ ấy giống như hắn chưa từng xem chúng ta là mối đe dọa, như thể toàn bộ trận chiến này chỉ là một trò đùa trẻ con trong mắt hắn. Đôi mắt Ardashir bỗng lóe lên ánh thiên thanh, đẹp đẽ nhưng đầy chết chóc. Hắn chỉ khẽ cử động hai ngón tay, vậy mà ngay lập tức, hàng loạt cột trụ từ phía trên đổ ập xuống, nhắm thẳng vào Chen. Sát ý tỏa ra ngồn ngột. Hắn thật sự muốn giết Chen ngay tại thời điểm đó. May mắn là Chen kịp tránh được, nhưng cũng chỉ là trong gang tấc. Một chân của cô gần như đã bước qua cửa tử, để rồi khi thoát ra, Chen chỉ có thể chống người thở dốc. Đây chính là sức mạnh của cường quyền. Đây chính là sức mạnh của Aether.

Arcane chứng kiến cảnh đó cũng không dám tùy tiện tấn công nữa. Nếu cô nóng vội khai hỏa, chỉ cần Ardashir phản kích, Chen rất có thể sẽ mất mạng ngay lập tức. Giữa bầu không khí căng thẳng ấy, Ardashir dõng dạc tuyên bố rằng hắn sẽ hủy diệt Đá Ranh Giới. Một khi thoát khỏi lực trấn áp của Đập Xiranite, Khe Nứt Cực Lớn sẽ phơi bày toàn bộ diện mạo của Aetherside. Sau cùng, hắn đưa ra lời đề nghị cuối cùng: hoặc là lên đỉnh Đá Ranh Giới để ngăn hắn lại, hoặc là đưa tất cả rút lui khỏi nơi này, và sẽ không một ai phải bị thương.

Nói rồi, Ardashir biến mất vào cánh cổng dịch chuyển của hắn.

Và đó cũng là hồi kết của Cốt truyện Arknights: Endfield – Chương 2 Phần 17: Lời Mời Chí Mạng – Hồi 2. Trong phần này, ta đã phần nào chứng kiến được sức mạnh đáng sợ của Ardashir. Thực lực của hắn rất có thể không dừng lại ở đó mà còn vượt xa cả bốn người chúng ta cộng lại. Điển hình là việc hắn chỉ cần khẽ cử động hai ngón tay đã có thể triệu hồi hàng loạt cột trụ từ cổng dịch chuyển, suýt chút nữa đè chết Chen ngay tại chỗ. Trước một đối thủ nguy hiểm đến mức ấy, liệu Endmin có dao động và lựa chọn lại quyết định của mình hay không? Hay vẫn sẽ kiên định đuổi theo, ngăn chặn hắn đến cùng, dù phía trước rất có thể là thảm kịch không thể tưởng tượng nổi? Tất cả sẽ có trong phần tiếp theo: Cốt truyện Arknights: Endfield – Chương 2 Phần 18 - Ảo Ảnh Mong Manh

Xem thêm:

Bình luận (0)

Để lại bình luận

0/2000

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!