Tìm CTV biên tập nội dung tại đây

Cốt truyện Arknights Endfield - Rossi Quest Phần 4 - Vua Và Kỵ Sĩ

17 phút để đọc
Hình ảnh nhận diện của nhân vật Rossi

Hình ảnh nhận diện của nhân vật Rossi là thủ lĩnh của Tộc Sói ở độ tuổi rất nhỏ

Rossi vốn luôn tỏ ra khó chịu với lũ trẻ, với những trò chơi lố bịch, với thứ trí tưởng tượng mà em từ lâu đã không còn chỗ để giữ lại cho riêng mình. Nhưng đến khi nghe chúng nói Đức Vua vẫn còn kẹt bên trong, người đầu tiên lao lên lại chính là em. Không do dự, không tính toán hơn thiệt, cũng không còn cái cách lườm mất kiên nhẫn của cô bé bị bắt phải chơi cùng đám nhóc nữa. Rossi chưa từng ghét bọn trẻ. Em chỉ ghét việc chúng được phép hồn nhiên trong một thế giới mà bản thân em đã không còn cơ hội làm một đứa trẻ từ rất lâu rồi. Và cũng chính vì thế, em sẽ là người đầu tiên xông vào nơi nguy hiểm nhất để kéo Đức Vua ra ngoài.

Vào Thang Máy Và Tới Cung Điện

Vào Thang Máy Và Tới Cung Điện

Ta và Rossi tiến vào thang máy dẫn đến cung điện, giải cứu Đức Vua

Trước cửa thang máy, ta bắt gặp một tên Landbreaker đang bất tỉnh, thân thể vặn vẹo bị nhét gọn vào trong một chiếc lốp xe như một món đồ chơi bị vứt bỏ. Cái bẫy của bọn trẻ vậy mà đã thật sự phát huy tác dụng, chúng đã tự tay tóm được một tên trong số lũ man rợ này. Cũng ra gì đấy chứ. Nhưng khi đến gần lối vào “cung điện”, ta thấy một đám Bonekrusher đã tụ lại ở đó, đang lục soát ráo riết với ý định tìm cho ra Đức Vua để giết cậu bé rồi cướp lấy bình chứa. May mà nhìn quanh vẫn chưa thấy bóng dáng thằng bé đâu, ít nhất cũng có thể yên tâm được phần nào.

Ngần ấy tên Bonekrusher, với Rossi, chẳng khác nào một cuộc dạo chơi trong rừng. Em ấy lao vào xử lý bọn chúng nhanh đến mức ta gần như chỉ kịp thấy những vệt đỏ lóe lên trong ánh đèn vàng của cung điện. Tiếng kim loại chém vào da thịt, tiếng xương gãy răng rắc, tiếng kêu uất nghẹn khi cổ họng bị rạch ra rồi bị em ấy giẫm nát. Trong chớp mắt, khu vực trước “cung điện” đã ngập trong mùi máu tanh và hơi nóng hôi hám của xác thịt.

Rossi nhìn Đức Vua bằng đôi mắt sát khí

Rossi sau khi tiêu diệt những tên Bonekrusher thì quay sang nhìn Đức Vua bằng ánh mắt đáng sợ

Từ dưới chiếc ghế gần đó, Đức Vua từ từ bò ra nhưng khi cậu bé vừa ngẩng đầu lên thì đập vào mắt không còn là cô bé nhỏ nhắn với chiếc khăn choàng đỏ nữa, mà là một con thú săn mồi đang nhìn thẳng về phía mình. Gương mặt Rossi lúc ấy phủ đầy sát khí, đôi mắt đỏ rực lên như mắt của một con thú vừa cắn đứt cổ con mồi. Trên má, trên tay, trên vạt áo choàng đỏ thẫm là những vệt máu còn chưa kịp khô. Em đứng giữa đống xác ngổn ngang, nhỏ bé nhưng toát ra thứ uy áp kinh khủng đến mức đến cả ta đứng bên cạnh cũng cảm thấy sống lưng lạnh buốt.

Đức Vua hét toáng lên, gọi em ấy là “Quái Vật Đỏ”. Chỉ nghe tiếng hét ấy thôi cũng đủ biết khoảnh khắc này sẽ trở thành cơn ác mộng đeo bám thằng bé suốt nhiều năm về sau. Nó cuống cuồng chui ngược trở lại vào trong chiếc ghế, toàn thân cậu run lên bần bật, hai tay ôm chặt lấy đầu, chỉ thiếu chút nữa thôi là chắc đã khóc òa, thậm chí tè cả ra quần.

Còn Rossi thì vẫn từ từ bước tới. Thanh kiếm Huyết Lang Đỏ Thẫm trên tay em ấy lúc này đã thật sự "Đỏ Thẫm". Máu men theo sống kiếm nhỏ xuống từng giọt tí tách, chảy thành vệt trên nền đất Originium. Lưỡi kiếm dài gần bằng nửa người em bị kéo lê phía sau, tiếng kim loại đay nghiến trên mặt đất vang lên tiếng ken két, khô khốc và lạnh buốt như tiếng móng vuốt cào lên quan tài. Mỗi bước chân Rossi tiến lại gần, âm thanh ấy lại càng to hơn, chậm rãi, chậm rãi... như đang cố tình giày vò nỗi sợ của thằng bé đến tận cùng. Rồi Rossi dừng lại ngay trước chiếc ghế, ghé đầu vào:

"Quái Vật Đỏ’ nào? Thô lỗ quá đấy, cậu bé. Nhìn kỹ vào. Là bọn chị đây!"

Thằng bé nghe vậy thì từ từ bò ra khỏi chỗ nấp, khuôn mặt vẫn còn mếu máo vì sợ. Nhìn dáng vẻ rụt rè ấy, khó ai ngờ rằng chính cậu lại là người đầu tiên nhận ra bọn Bonekrusher không nhắm vào tất cả mọi người, mà chỉ nhắm vào mình, hay chính xác hơn là nhắm vào cây gậy có gắn chiếc bình chứa. Cũng vì hiểu điều đó, cậu đã tự biến mình thành mồi nhử, cố tình dẫn chúng vào trong “cung điện”, để cho chúng sa vào bẫy và câu thêm thời gian để những đứa trẻ khác kịp chạy thoát. Đó cũng chính là lý do vì sao cậu được phong làm Đức Vua trong trò chơi này. Bởi dũng cảm chưa bao giờ có nghĩa là không biết sợ. Dũng cảm là khi trong lòng vẫn run rẩy vì sợ hãi, nhưng vẫn lựa chọn tiến lên và đối mặt với nó. Đức Vua đã nhận được sự công nhận đến từ vị thủ lĩnh của Bầy Sói.

Đức Vua lúc này vẫn chưa hết sợ hãi, đang cố đứng lên để rời khỏi đây. Khó mà trách thằng bé được, nó đã tự mình vượt qua biết bao nhiêu nỗi sợ mà đến cả người lớn cùng phải chùn bước, nhất là khi nhìn thấy cảnh tượng Rossi đứng giữa đống xác ấy. Nhưng làm thế nào để ra khỏi đây. Thằng bé giọng vẫn còn đang run nói rằng có một lối đi gần đây nhưng lối đi ấy vô cùng tối và chẳng ai dám đi lối đó cả.

Rossi liền lên tiếng vực dậy tinh thần cậu bé, bảo rằng một đứa trẻ dũng cảm thì sẽ không sợ bóng tối. Nhưng cậu chỉ cúi đầu đáp lại rằng mình chẳng dũng cảm chút nào. Trong suy nghĩ của cậu, một vị Vua phải là người đứng ra bảo vệ mọi người bằng sức mạnh, phải tự mình đánh đuổi kẻ thù, chứ không phải co rúm trong chiếc ghế mình vẫn ngồi hằng ngày rồi run rẩy vì sợ hãi. Nhưng hiện thực chưa bao giờ giống những câu chuyện mà trẻ con vẫn tưởng tượng. Có những thứ, dù con người có muốn đến đâu, cũng không thể với tới được. Thế nhưng, không thể thắng bằng sức mạnh không có nghĩa là phải bỏ cuộc. Dù phải tìm một lối đi vòng, dù phải chịu đựng sự hèn nhát của chính mình, dù phải nuốt cả cảm giác tủi hổ và nhục nhã, chỉ cần vẫn còn dám đứng lên, vẫn còn cố bảo vệ thứ mình muốn bảo vệ bằng tất cả những gì bản thân có thể làm, thì như thế đã là một loại dũng cảm rồi.

Bởi suy cho cùng, dũng cảm chưa bao giờ là không biết sợ. Dũng cảm là khi trong lòng vẫn run rẩy, nhưng vẫn không quay lưng bỏ chạy. Và đôi khi, chính cái khoảnh khắc một con người yếu đuối mà vẫn cố gắng đối mặt với nỗi sợ của mình còn đáng trân quý hơn bất kỳ chiến công hay châu báu nào trên đời.

Rossi chìa tay ra, đề nghị cậu bé cứ nắm chặt tay em ấy, em ấy sẽ bảo vệ cho Đức Vua trong suốt quãng đường ra ngoài

Hộ Tống Nhà Vua Vượt Qua Đường Hầm Tăm Tối

Hộ Tống Nhà Vua Vượt Qua Đường Hầm Tăm Tối

Sau khi đánh bại lũ Bonekrusher, ta và Rossi đưa Đức Vua rời khỏi cung điện bằng con đường hầm tăm tối

Trên đường đi, cậu bé cứ liên tục nhắc Rossi đừng buông tay mình ra, rồi lại bảo em ấy đi sát vào thêm một chút để cậu bớt sợ hơn. Đường hầm ở đây quả thật tối đến mức ngột ngạt, thậm chí ngay cả thiết bị dò đường của ta cũng bắt đầu trục trặc giữa không gian này. Cuối cùng, cả nhóm chỉ còn cách trông cậy vào khứu giác của Rossi. Đột nhiên giàn giáo phía trên bất ngờ rung lên dữ dội. Một phần kết cấu sụp xuống ngay trước mặt Đức Vua, khiến cậu bé giật bắn mình rồi ngồi thụp xuống, run rẩy nói rằng mình không muốn đi tiếp nữa. Xem ra phải để mắt đến cậu nhóc này thật kỹ, bằng không chỉ cần lơ là một chút thôi là cậu ta sẽ bị bỏ lại phía sau mất. Rossi bước tới, nhẹ giọng an ủi rằng chỉ là vài tảng đá rơi xuống thôi, không có gì đáng sợ cả. Nhưng Đức Vua vẫn run bần bật, lí nhí bảo chắc chắn phía trên kia là do Quái Vật Đỏ vừa đập vỡ đá. Rossi nghe vậy thì lập tức phủ nhận, quả quyết rằng chẳng có Quái Vật Đỏ nào ở đây cả, mà nếu có thật thì em ấy đã giết nó từ lâu rồi. Cậu bé nghe xong lại đoán rằng chắc là do đám người xấu lúc nãy, có thể bọn chúng đã quay lại rồi. Với tình hình thế này, rõ ràng không dễ gì khiến cậu bé bình tĩnh lại được. Nhanh nhất thì có lẽ chỉ cần làm cậu ta ngất đi một lúc rồi cõng ra ngoài là xong. Nhưng nghĩ kỹ thì, chính những thứ như thế này mới là thử thách cuối cùng dành cho cậu. Muốn làm Đức Vua, muốn đứng ở vị trí cao hơn mọi người, thì cậu cũng phải học cách bước qua những nỗi sợ mà người bình thường không dễ gì vượt qua nổi.

Có lẽ nó cần một chút khích lệ. Rossi nghe thế thì nảy ra một ý, cô tiến tới chỗ cậu bé đề nghị ngồi nghỉ một lát, rồi hỏi em có muốn nghe một câu chuyện này không? Cậu bé gật đầu muốn nghe. Rossi mới kể rằng xưa ơi là xưa, có một chú sói con nọ sống đơn đọc giữa rừng sâu. Nó thống trị cả cánh rừng do nó đứng đầu chuỗi thức ăn. Muông thú nhỏ bé đều là con mồi của nó. Dòng sông chảy dài xuống phía xa cũng chính là địa bàn nó hay uống nước. Một cuộc sống vô tư lự. Cứ thế nhiều năm trôi qua, chú sói con ấy tin rằng trên đời chẳng có sinh vật nào có thể sánh được với nó. Rồi một ngày, một con tai dài đi lạc vào rừng, rơi thẳng vào răng của chú sói con. Nhưng trước khi bị nuốt chửng, con tai dài ấy vội kêu lên trước đây đã thấy một con thú còn hùng cường và hung dữ hơn chú sói con đây. Chú sói con nghe thế thì tức giận gầm lên "Ta mới là kẻ mạnh nhất nơi này". Tò mò cộng với hiếu thắng thêm chút kiêu ngạo, chú sói con theo chân tai dài tiến vào một hang động. Trên đường đi, con tai dài nói tiếp "Hình dạng của nó rất đáng sợ, giọng nói khiến kẻ khác phải run rẩy. Thân hình lớn đến mức có thể che khuất mặt trời, tiếng gầm đủ sức làm rung chuyển cả mặt đất"

Nghe đến đây thằng bé bất bình đứng dậy bảo làm gì có con thú nào như thế, vậy là đã thành công lấp đầy sự sợ hãi bằng sự tò mò cho cậu bé. Cậu mong muốn nghe tiếp phần sau của câu chuyện. Rossi đề nghị ta sẽ vừa đi vừa kể.

Không tin lời đó, sói con bước vào hang... và bỗng nhiên, một cái bóng to lớn như ngọn nút hiện lên trên vách đá. Sói con chưa từng thấy con quái vật nào như thế. Cái bóng của nó phủ kín cả vách đá. Như một kẻ săn mồi, cái bóng ấy đang nhìn chằm chằm vào con mồi của mình.

Đột nhiên, một tiếng gầm trầm đục nào đó vọng lên từ sâu trong hang động, khiến cả nhóm lập tức khựng lại. Đức Vua vốn đang chăm chú nghe câu chuyện của Rossi, vừa nghe thấy âm thanh ấy liền lập tức liên tưởng đến con quái vật trong truyện, rồi tự dọa mình rằng đó chính là tiếng gầm của Quái Vật Đỏ. Cậu bé co rúm người lại, run rẩy chẳng khác nào con sói nhỏ trong câu chuyện mà Rossi vừa kể. Rồi trong cơn hoảng hốt ấy, cậu ngước lên nhìn Rossi và hỏi ngược lại: chị thật sự không sợ sao?

Nếu chỉ là mấy con thú ẩn trong bóng tối, thì với những gì Rossi đã trải qua, chúng chẳng còn đáng để gọi là nỗi sợ nữa. Thứ đáng sợ hơn nhiều là việc phải đứng ra chiến đấu cùng mọi người, rồi bất lực nhìn đồng đội, anh em và cả gia đình mình lần lượt ngã xuống. Người thì chết không toàn thây, người thì đứt lìa tay chân, người thì còn sống nhưng chỉ có thể quằn quại và rên rỉ giữa chiến trường. Nhưng tất cả vẫn chưa phải là thứ khủng khiếp nhất. Nỗi sợ ấy còn trở nên khủng khiếp hơn khi phải bước vào nơi tiếp nhận những người sống sót sau cuộc chiến. Tiếng la hét đau đớn, tiếng cầu xin trong tuyệt vọng, tiếng thở gấp rút, đứt quãng nơi trạm xá khi từng người được khiêng vào chữa trị, chính khung cảnh đó mới thật sự bào mòn thân thể và tinh thần con người hơn bất kỳ con quái vật nào.

Và khi đã trở thành người dẫn dắt của cả một tập thể, phải tận mắt nhìn những người dưới quyền gồng mình chịu đựng những cơn đau thấu tận xương tủy ấy, thì thứ đè nặng lên trái tim lại không còn là sợ hãi đơn thuần nữa, mà là mặc cảm tội lỗi. Cảm giác ấy còn kinh khủng hơn bất kì nỗi sợ nào có thể gọi tên. Có lẽ, ta và Rossi đều hiểu rất rõ loại nỗi sợ đó. Bởi đôi khi, thứ khiến người ta run sợ nhất chưa bao giờ là bóng tối hay quái vật trong hang sâu, mà là nỗi bất lực khi không thể bảo vệ được những người mình muốn bảo vệ.

Rossi lộ ra cặp mắt của kẻ săn mồi

Rossi vừa an ủi cậu bé, vừa lộ sự quyết tâm bảo vệ cậu bằng mọi giá thông qua cặp mắt sáng rực

Rossi nghe cậu bé hỏi thì cười và quả quyết nếu con quái vật đó xuất hiện, chị sẽ cắt phăng cái đầu của nó. Miệng và giọng điệu của em ấy có vẻ là an ủi, đùa giỡn để xóa bỏ nỗi sợ cho cậu bé. Nhưng... ánh mắt ấy, ánh mắt của sự quyết tâm bảo vệ đứa trẻ này bằng mọi giá, ánh mắt của con thú ăn thịt.

Tiếp tục với câu chuyện khi nãy, sói con chưa từng bị xem thường đến thế. Nó tru lên một tiếng dữ dội và giận dữ. Nhưng rồi, tiếng tru ấy vang lên từ khắp bốn phía trong hang. Dường như không chỉ có con quái vật khổng lồ ấy sống ở đây. Hoảng sợ, sói con cuống cuồn bỏ chạy ra khỏi hang. Từ đó, các sinh vật bé nhỏ trong khu rừng học cách dùng "quái vật trong hang" để dọa sói con. Mỗi lần nhớ lại cái bóng và tiếng tru ấy, nó lại đánh mất dũng khí săn mồi. Rồi một ngày, sói con đói lả. Bước chân nó run rẩy, loạng choạng. Cuối cùng, nó lại quay về hang động ấy. Sói con lại nhìn thấy cái bóng khổng lồ đang chuyển động, đứng đó như thể sắp lao ra săn mồi. Cơn giận ngập tràn trong tim sói con, nó thà chết trong chiến đầu còn hơn nhục nhã chết vì đói khát. Gạt bỏ mọi suy nghĩ, sói con giận dữ lao thẳng vào cái bóng. Không ngờ, cơ thể nó xé toạc "vách đá", để lại một lỗ thủng lớn. Hóa ra, con "quái vật" ấy chỉ là một tấm vải trắng... Còn những tiếng tru kia? Chỉ là tiếng vọng trong hang mà thôi

Đức Vua sững sờ, vẫn chưa kịp hiểu hết lời Rossi. Em ấy nói tiếp rằng con quái vật đã khiến sói con sợ hãi suốt bấy lâu nay, thật ra chưa từng tồn tại. Câu chuyện vừa dứt thì cả nhóm cũng bước ra khỏi đường hầm tối tăm. Nhưng đúng vào khoảnh khắc ánh sáng vừa mở ra trước mắt, một con Aggeloi bất ngờ xuất hiện. Vậy ra đây mới chính là “Quái Vật Đỏ” mà bọn trẻ vẫn luôn khiếp sợ. Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ hiểu đây là một thực thể cực kỳ nguy hiểm, buộc phải bị tiêu diệt ngay tại chỗ.

Rossi đứng phía sau Đức Vua, dịu dàng bảo rằng nếu sợ thì cứ nhắm mắt lại và em lấy đôi tay của mình che đi đôi mắt của Đức Vua. Đôi khi, nỗi sợ chỉ là một câu chuyện do chính chúng ta tự kể cho mình. Và con người chỉ thật sự trưởng thành khi dám tự mình bước qua câu chuyện ấy. Nói rồi, Rossi tiến lên phía trước. Chiếc áo choàng đỏ thẫm ấy lại phấp phới, vẫn còn nhuộm đầy vết máu, nhưng lần này cảm giác nó mang lại không còn đáng sợ nữa, mà giống như một thứ gì đó ấm áp và an toàn.

Ta và em ấy khẽ chạm mũi kiếm vào nhau, như một tín hiệu quen thuộc trước khi cùng lao vào chiến đấu. Ta dùng tinh thể Originium để khống chế con Aggeloi, ghìm chặt chuyển động của nó. Và chỉ chờ có thế, Rossi bật người lao lên, thân hình nhỏ nhắn nhưng nhanh đến mức chỉ còn lại một vệt đỏ xé ngang không trung. Thanh Huyết Lang Đỏ Thẫm cắm phập vào gáy con Aggeloi, dứt khoát đến mức nó còn chưa kịp giãy giụa.

Đức Vua từ từ mở mắt ra. Nhưng lần này, thứ hiện lên trước mắt cậu không còn là dáng vẻ của một con thú săn mồi đáng sợ nữa. Đứng giữa ánh sáng và tàn tích của trận chiến, là một vị anh hùng thực thụ, khoác trên mình xích chiến bào, nhỏ bé mà oai phong lẫm liệt.

Cuối cùng, cậu bé cũng được trở về trong vòng tay của bạn bè. Đức Vua trịnh trọng trao lại Viên Kim Cương Đỏ, nhưng dẫu sao chúng ta vẫn là người lớn, cũng nên làm gương cho bọn trẻ. Vì thế, cả ta và Rossi đều chọn trả lại hai Báu Vật Quốc Gia mà mình đã giành được cho cậu bé. Thấy vậy, Đức Vua cũng lập tức lấy lại dáng vẻ oai nghiêm của một vị quân vương, đường hoàng cầm hai món báu vật ấy lên rồi phong tước cho cả hai chúng ta. Từ lúc đó, ta trở thành Hắc Kỵ Sĩ, còn Rossi là Hồng Kỵ Sĩ. Ngoài mặt, em ấy vẫn làm bộ như miễn cưỡng nhận lấy cái danh xưng ấy, nhưng nhìn ánh mắt và khóe môi khẽ nhếch lên kia thì rõ ràng trong lòng em đang vui lắm. Có lẽ, sau tất cả những hiểm nguy vừa trải qua, khoảnh khắc vô tri của lũ trẻ này sẽ trở thành một miền ký ức thật đẹp, mãi đọng lại trong tuổi thơ của Rossi.

Kim Cương Đỏ cuối cùng cũng được trả về đúng tay người cần giữ nó, còn Brickyland thì lại trở về với luật lệ trẻ con, những kho báu ngốc nghếch và trò chơi mà lũ nhóc sẽ còn kể đi kể lại rất lâu sau này. Nhưng với Endmin, thứ còn đọng lại sâu nhất sau hành trình ấy không phải là cuộc truy tìm mẫu vật hay trận chiến với Bonekrusher, mà là hình ảnh Rossi đứng giữa ánh đèn vàng của vòng quay, rồi lại đứng giữa bóng tối của đường hầm, vừa đáng yêu như một cô bé lần đầu biết thế nào là chơi đùa, vừa kiên cường như một người đã quen bảo vệ kẻ khác bằng cả mạng sống của mình. Có lẽ từ giờ trở đi, giữa rất nhiều ký ức khốc liệt mà Talos-II để lại, Brickyland sẽ mãi là một trong những nơi hiếm hoi mà Rossi có thể nhớ về như một mảnh tuổi thơ muộn màng nhưng đẹp đẽ.

Xem thêm:

Bình luận (0)

Để lại bình luận

0/2000

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!