Cốt truyện Arknights: Endfield – Chương 2 Phần 18 - Ảo Ảnh Mong Manh

Giao diện mở đầu cho chặng hành trình của Endministrator trong Arknights Endfield
Bàng hoàng là cảm giác duy nhất còn đọng lại trong ta sau khi tận mắt chứng kiến thực lực của Ardashir. Khi giao chiến, hắn thậm chí không cần di chuyển lấy một bước, nhưng vẫn đủ khả năng đoạt mạng người khác chỉ trong khoảnh khắc. Chen có lẽ là người hiểu rõ điều đó hơn bất kỳ ai. Những năm tháng khổ luyện của cô, khi đặt trước thứ sức mạnh tuyệt đối ấy, bỗng trở nên nhỏ bé đến đáng sợ. Sức mạnh của Ardashir như thể vượt ra ngoài mọi quy luật thông thường. Nhìn bề ngoài, rất khó để nhận ra mức độ nguy hiểm thật sự của hắn nếu không có kinh nghiệm chinh chiến nhiều năm. Nhưng chỉ cần một lần chứng kiến cách hắn ra tay, một chân của ta đã chạm đến quỷ môn quan. Một sự uy hiếp vượt trội đến mức áp đảo. Đó là thứ sức mạnh có thể bóp nghẹt ý chí chiến đấu của đối phương trước cả khi trận chiến thật sự bắt đầu. Trước khi rời đi, Ardashir còn đưa ra điều kiện cuối cùng: hoặc là lên đỉnh Đá Ranh Giới để đối đầu với hắn, hoặc là rút lui và đưa tất cả mọi người rời khỏi mảnh đất mà họ gọi là quê hương. Nếu làm vậy, sẽ không một ai phải bị thương.
Đưa Ra Quyết Định

Sau khi đối mặt với Ardashir, cả nhóm dừng lại để xem tình hình của Chen rồi đưa ra quyết định của mình.
Vẻ mặt của Chen lúc này chẳng dễ chịu chút nào. Dù ngoài mặt cô luôn hoạt bát, vui vẻ, nhưng sâu bên trong, Chen vẫn là một người vô cùng hiếu thắng. Trong rất nhiều trận chiến trước đây, dù phải đối mặt với kẻ địch mạnh đến đâu, cô vẫn luôn tiến lên mà không hề chùn bước. Kẻ địch càng mạnh, Chen càng cười tươi, bởi đó là nụ cười của một kẻ muốn chinh phục thử thách trước mắt. Nhưng lần này thì khác...
Sau khi suýt chút nữa mất mạng dưới đòn tấn công của Ardashir, Chen chỉ còn lại vẻ cau có, bực dọc và hơi thở gấp gáp vì sợ hãi. Đây là lần đầu tiên ta thấy cô phản ứng như vậy. Một con ngựa bất kham, vốn luôn lao thẳng về phía trước, giờ đây lại phải co mình trước nỗi sợ hằn sâu trên khuôn mặt.
Chen cúi xuống nhặt lại thanh kiếm rơi dưới đất, cố gắng điều chỉnh nhịp thở và ép bản thân quay về trạng thái bình tĩnh. Dù vậy, ta vẫn không khỏi tự hỏi liệu cô còn có thể tiếp tục chiến đấu được nữa hay không. Ta quay sang hỏi Arcane trên đỉnh Đá Ranh Giới rốt cuộc có gì. Cô trả lời rằng ở đó có một Trái Tim Cự Thú khác. Vấn đề trước mắt là cả nhóm phải tìm cách lên được phía trên. Đúng lúc ấy, Chen chợt nảy ra một ý. Cô nói chỉ cần đặt lại Ngọc Xirancore vào đúng vị trí chỉ định để mở kênh dẫn, lối đi phía trước sẽ được khai thông. Vừa nói, Chen vừa nở một nụ cười có phần gượng gạo, như thể đang cố chứng minh rằng mình vẫn ổn. Arcane lên tiếng khen ý tưởng của cô. Thế nhưng Chen chẳng hề đáp lại. Có lẽ đây là màn trả đũa cho lần trước, khi ta khen Arcane mà cô ấy lại không chịu cảm ơn cho tử tế. Vậy là cả nhóm không hề có ý định lùi bước, và chính bản thân ta cũng muốn như thế, không thể nào tha thứ cho kẻ xâm lược.
Ngọc Xirancore là linh kiện cốt lõi của Trái Tim Cự Thú. Chỉ cần sử dụng nó đúng cách, cơ quan sẽ được kích hoạt, từ đó mở ra một cổng dịch chuyển dẫn đến khu vực khác. Thế nhưng mọi chuyện tất nhiên không thể dễ dàng như vậy. Vọng Ảnh, hay đúng hơn là những Aggeloi hình người, liên tục được gửi xuống để ngăn cản bước tiến của chúng ta.
Không thể lãng phí sức lực vào những trận chiến vô nghĩa, bởi phía trước vẫn còn cuộc đối đầu với Ardashir. Ta buộc phải mở một đường máu, cố gắng thoát khỏi vòng vây và tiến đến vị trí đặt Ngọc Xirancore. Nơi đặt ngọc lúc này đã bị bao phủ bởi ngọn lửa của Ardashir, nhưng nhờ đã dung nạp một phần sức mạnh từ Toái Thể Cự Thú, Arcane có thể dễ dàng điều khiển Ngọc Xirancore quay trở lại Trái Tim Cự Thú ở tầng này.
Sau khi thu thập đủ Ngọc Xirancore, ta quay lại kích hoạt Trái Tim Cự Thú. Ngay lập tức, nó mở ra một vùng trung gian, đưa cả nhóm trở lại không gian trắng xóa từng thấy trước đó. Xem ra Ardashir hiểu rất rõ về những Trái Tim Cự Thú. Bởi dù có đột nhập thành công vào Đá Ranh Giới, việc di chuyển giữa các khu vực đặt Trái Tim Cự Thú cũng tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng. Nhưng lúc này không còn thời gian để suy đoán nữa. Chỉ cần bắt được Ardashir, mọi sự thật rồi sẽ sáng tỏ. Perlica nhanh chóng nhắc nhở cả nhóm tập trung vào mục tiêu trước mắt. Ta cùng mọi người lập tức tiến vào bên trong, băng qua khu vực trung gian để tiếp tục truy đuổi hắn.
Đi Đến Tầng Giữa

Cả nhóm đi qua khu vực trung gian ( cuộn trục ) nhưng không đến được đỉnh mà chỉ đến tầng giữa
Nhưng điểm đến của ta lại không phải là đỉnh Đá Ranh Giới, mà là tầng giữa. Nơi đây tràn ngập Vọng Ảnh, còn phía trước là một Trái Tim Cự Thú đang bị bao phủ bởi ngọn lửa Aether màu tím. Nhân lúc đám Vọng Ảnh vẫn chưa thức tỉnh, ta lập tức tiến đến gần Trái Tim Cự Thú để xem xét tình hình. Từ bên trong, hai con bướm xanh đen mang theo năng lượng của Cự Thú bất ngờ bay ra. Chúng lượn một vòng quanh cả đội, rồi nhẹ nhàng đáp xuống tay Arcane. Đó là Vong Linh Mực, sứ giả của Trái Tim Cự Thú. Chúng đến để truyền lại thông điệp cho Arcane, sau đó nhanh chóng rời đi. Thông điệp ấy nói rằng Trái Tim Cự Thú đã cảm nhận được sự xâm nhập, và sẽ giúp ta định vị Ngọc Xirancore. Dĩ nhiên, ngoài phần thông tin quan trọng đó, nó còn tranh thủ phàn nàn nữa. Phàn nàn rất nhiều, chẳng khác nào một vị khách khó tính đang không hài lòng với tình trạng hiện tại của chính mình. Năng lực của những thực thể như vậy vốn không thể đo lường bằng tiêu chuẩn của người thường. Bản thân Đá Ranh Giới cũng là một thực thể độc nhất vô nhị. Nó không chỉ tồn tại như một công trình hay cơ quan khổng lồ, mà còn có bản năng cảm nhận được những gì đang xảy ra với chính nó. Chủ thể hiện tại đang ở quá xa Võ Lăng nên không thể kịp thời đến hỗ trợ, nhưng ít nhất, nó vẫn đang giúp ta theo cách riêng của mình.
Ta tiếp tục lên đường, lần theo dấu vết của Vong Linh Mực để tìm Ngọc Xirancore. Đúng lúc này, các Vọng Ảnh lần lượt thức tỉnh và bắt đầu cản đường cả nhóm. Không chỉ vậy, bên trong những phòng cơ quan còn xuất hiện thêm Aggeloi. Rõ ràng chúng đã được Ardashir dịch chuyển vào đây từ trước. Khác với tầng trệt, tầng giữa của Đá Ranh Giới có rất nhiều lối đi ngoằn ngoèo, phức tạp như mê cung. Phải mất một lúc, cả nhóm mới đến được căn phòng chứa Ngọc Xirancore. Thế nhưng nơi này đã bị Ardashir phá hủy, khiến đường đi không còn nguyên vẹn như ban đầu. Đáng nói hơn, kho dự trữ Xiranite lại nằm gần khu vực này. Về bản chất, Xiranite được thiết kế để lấp Khe Nứt và trung hòa Aether. Hai nguồn sức mạnh ấy vốn triệt tiêu lẫn nhau. Vậy mà Ardashir vẫn có thể khởi phát ngọn lửa Aether ngay bên trong Đá Ranh Giới.
Hắn thật sự vẫn còn là con người sao?
Dù câu trả lời là gì, cả nhóm cũng không thể để ngọn lửa này lan ra bên ngoài. Arcane nhìn về phía trước, giọng nói trở nên vô cùng quả quyết. Dù có phải hy sinh bản thân ngay tại đây, cô cũng nhất định phải ngăn ngọn lửa Aether ấy lại. Trước tiên cần phải mở ra được lối đi vòng qua ngọn lửa ấy thì mới tới được Ngọc Xirancore. Sau một lúc hì hục tìm lối đi thì cũng đã thành công đưa Ngọc Xirancore về lại Trái Tim Cự Thú. Còn một Ngọc Xiracore nữa thôi.
Nhưng lối đi nối sang khu vực phía trước đã bị chặn lại. Arcane đề nghị sử dụng một phương án “không chính thống”. Ừ thì nói trắng ra, chính là phá cửa đấy. Đây là trò đùa nội bộ của Đội Đặc Nhiệm Yinglung sao?
Rất may, các Vong Linh Mực đã kịp bay đến ngăn cản. Ở đầu bên kia liên lạc là Toái Thể Cự Thú. Cô ấy nói rằng chỉ cần mượn sức mạnh của Vong Linh Mực là có thể mở được cánh cửa phía trước (Vâng, là “cô ấy” nhé anh em, chính Arcane đã nói như vậy). Ngay sau đó, Vong Linh Mực phân rã, hóa thành nguồn năng lượng ngưng tụ trên chiếc vòng tay của Arcane. Chỉ với một động tác đẩy nhẹ vào không khí, cánh cửa đã dễ dàng mở ra. Thế nhưng vừa đi được vài bước, mặt đất bỗng rung chuyển dữ dội. Ardashir sắp hoàn tất rồi. Đá Ranh Giới đang đứng trên bờ vực sụp đổ. Điều đó cũng có nghĩa là ở phía Võ Lăng, cuộc tấn công của Nhiễm Khuẩn đã bắt đầu. Không ổn chút nào, lực lượng ở đó chắc chắn sẽ không thể chống đỡ được quá lâu.
Nhưng chưa kịp tiến thêm, cả nhóm lại rơi vào một căn phòng bị bao vây bởi hàng loạt Vọng Ảnh. Không đánh không được. Ta dồn hết sức bình sinh, tức tốc tiêu diệt toàn bộ bọn chúng để mở đường. Đúng lúc ấy, Chen phát hiện ra một khe hẹp dẫn sang căn phòng tiếp theo. Cả nhóm lập tức chui qua khe ấy, thoát khỏi vòng vây đang siết chặt của Vọng Ảnh.
Căn phòng bên kia cũng chính là nơi chứa Ngọc Xirancore. Thế nhưng xung quanh đường đi vẫn đầy rẫy Vọng Ảnh, không còn cách nào khác ngoài việc tiêu diệt sạch chúng. Trong lúc cả nhóm chiến đấu, giọng nói của Ardashir lại vang lên. Hắn tỏ ra ngưỡng mộ Cự Thú, bởi dù đang ở cách xa hàng ngàn dặm và chỉ có thể can thiệp thông qua Cuộn Trục, cô ấy vẫn đủ sức hỗ trợ chúng ta tiến đến tận đây. Ardashir thừa nhận mình đã đánh giá thấp sức mạnh của “Sui”.
Đây chính là bước ngoặt khiến kế hoạch của hắn lệch khỏi dự tính. Nhưng đúng vậy, chỉ là lệch khỏi dự tính mà thôi. Bởi dù tình hình có thay đổi, Ardashir vẫn là kẻ có thể một tay xoay chuyển cục diện. Arcane hiểu rất rõ điều đó. Sau khi đưa Ngọc Xirancore trở lại Trái Tim Cự Thú, cô bất ngờ đề nghị với ta rằng nếu có cơ hội, ta đừng ngần ngại hy sinh cô để đảm bảo chiến dịch thành công.

Arcane đánh giá sơ bộ tình hình rồi đề nghị với Endmin đừng ngần ngại hy sinh cô để đảm bảo chiến dịch thành công.
“...Bởi vì tôi là con át chủ bài của Ngài.”
Phân tích của Arcane không hề sai. Ngoài cô ra, không ai trong đội hiện tại có thể sử dụng sức mạnh của Cự Thú. Chưa kể, thực lực của Arcane cũng vô cùng đáng gờm. Còn ta, kể từ khi thức tỉnh đến giờ, tình trạng cơ thể vẫn chưa thật sự ổn định. Chiếc mặt nạ đen trên gương mặt chính là minh chứng rõ ràng nhất. Nếu Ardashir xem ta là mục tiêu, điều đó có nghĩa là hắn hoàn toàn tự tin rằng mình có thể đánh bại ta trong trạng thái hiện tại.
Hơn nữa… hắn dường như rất hiểu ta.
Không sai bất kỳ luận điểm nào. Tất cả những gì Arcane nói đều đã được tính toán kỹ lưỡng, dựa trên kinh nghiệm nhiều năm làm nhiệm vụ trong Đội Đặc Nhiệm Yinglung. Ta không nghi ngờ bất kỳ lời nào của cô ấy.
Nhưng cảm giác bất lực này… thật sự rất khó chịu. Nó giống hệt cái ngày mà ta chỉ có thể bất lực nhìn Tata hy sinh. Ta im lặng không thể đáp lại câu nào.
“Vớ vẩn!”
Chen hét lên đầy tức giận.
Arcane vẫn bình tĩnh nói tiếp. Endmin từng là một biểu tượng mang nhiều ý nghĩa khác nhau đối với rất nhiều người, kể cả kẻ địch. Nhưng Ardashir lại không biết gì về Arcane. Vì vậy, khi Toái Thể Cự Thú đang cản trở kế hoạch của hắn, thì tôi, người có thể mượn sức mạnh của Toái Thể Cự Thú, sẽ trở thành mối đe dọa lớn nhất trong mắt hắn. Chỉ cần một mình tôi hy sinh là đủ.
“Dù sao thì... sự an toàn của Ngài là lý tưởng sau cùng của tôi.”
Perlica hỏi tỉ lệ thành công là bao nhiêu. Arcane đáp rằng không hề tệ chút nào. Vậy còn khả năng rút lui thì sao? Không cao... Chen không nhịn được nữa, tức giận quát lớn:

Chen quát lớn việc Arcane hy sinh và gọi thẳng tên cô
“LI! Cô vẫn còn bị ám ảnh với chuyện hy sinh cái này, hy sinh cái kia để giành lợi thế à?!” (Li Zhiyan, tên thật của Arcane)
Arcane chỉ hỏi ngược lại nếu không phải như vậy, tại sao Phó Vương lại chỉ gửi một mình cô đến đây để hộ tống Endmin?
Câu hỏi ấy khiến Chen cứng họng. Bởi đó chính là sự thật tàn khốc của chiến tranh. Phó Vương gửi Arcane đến đây vì biết rõ cô là ai, biết cô có thể làm gì, và tin rằng cô sẽ làm được. Sau tất cả, Arcane lại quay sang ta, chờ một chỉ thị rõ ràng.
Không!
Ta sẽ không để bất kỳ sự hy sinh nào lặp lại như ngày hôm ấy nữa. Ta nói với Arcane rằng trận chiến còn chưa bắt đầu, cô không được phép nghĩ đến chuyện hy sinh. Cô vẫn là người cùng một đội với ta. Và Phó Vương cũng không chỉ gửi mỗi cô đến đây.
“Sự an toàn của Ngài đáng giá hơn cái mạng của tôi...”
“Thật sao?”
Ta không muốn bất kỳ ai bước vào trận chiến cùng ta với tâm thế sẵn sàng chết. Ta tin vào phán đoán của Arcane, nhưng nếu đã là đồng đội, chúng ta phải cùng nhau nghĩ cách, chứ không phải dùng mạng sống của một người để đổi lấy mục tiêu.
Lý tưởng ấy đúng là cao thượng, đúng là đẹp đẽ, nhưng đây là chiến tranh. Có lẽ một ngày nào đó, Endmin sẽ phải nhận ra rằng có những cái chết, dù mất mát, dù đau đớn, nhưng nó có thể đem lại hòa bình, thậm chí mở đường cho một điều còn xa hơn thế. Phải dần dần học cách chấp nhận.
Arcane nhìn ta, rồi hỏi lại đây là mệnh lệnh sao? Ta gật đầu, chắc nịch.
“...Tôi hiểu rồi. Nếu đó là mệnh lệnh của Endmin thì tôi sẽ không nghi ngờ”
Arcane và Chen là hai nhân vật đại diện cho hai trường phái gần như đối lập hoàn toàn. Một người đặt lý trí lên trên tất cả, một người lại sống bằng cảm xúc và niềm tin có phần lãng mạn. Dù từng là đồng nghiệp trong Đội Đặc Nhiệm Yinglung, cả hai vẫn luôn tồn tại những va chạm rất khó hóa giải. Thế nhưng, trong nhiệm vụ chiếm lại cứ điểm Đá Ranh Giới lần này, họ lại bắt đầu lo lắng cho nhau đến lạ. Từ khoảnh khắc Arcane buộc phải dừng tấn công để tránh việc Ardashir tiếp tục nhắm vào Chen, cho đến cơn tức giận của Chen khi nghe Arcane nói rằng cô sẵn sàng hy sinh vì thành công của chiến dịch, cả hai dần bộc lộ một mối liên kết không dễ gọi tên. Họ giống như bức tranh thu nhỏ của Võ Lăng và Trại Thanh Ba: từng đối đầu, từng tổn thương, từng không thể thấu hiểu nhau, nhưng sau cùng vẫn phải học cách cùng đứng về một phía trước hiểm họa lớn hơn. Bên cạnh đó, sự quả quyết của ta khi không cho phép Arcane nghĩ đến cái chết cũng là một chuyển biến tâm lý rất lớn. Kể từ ngày chỉ có thể ngờ nghệch nhìn Tata hy sinh, ta đã không còn muốn chứng kiến bất kỳ đồng đội nào bước vào trận chiến với tâm thế sẵn sàng bỏ mạng. Nhưng liệu lý tưởng ấy có thật sự đúng đắn giữa một cuộc chiến tàn khốc như thế này? Khi cả nhóm lên được đỉnh Đá Ranh Giới, trận chiến với Ardashir sẽ diễn ra ra sao? Tất cả sẽ có trong phần tiếp theo: Cốt truyện Arknights: Endfield – Chương 2 Phần 19 - Lặng Chờ Ghé Thăm.
Xem thêm:
Bình luận (0)
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!