Cốt truyện Arknights: Endfield – Chương 2 Phần 19 - Lặng Chờ Ghé Thăm

Giao diện mở đầu cho chặng hành trình của Endministrator trong Arknights Endfield
Chiến tranh chưa bao giờ chỉ là câu chuyện ai đúng, ai sai. Nó có lẽ là sản phẩm tồi tệ nhất mà những sinh vật bậc cao từng tạo ra trên cõi đời này. Lý tưởng không chấp nhận hy sinh nghe thật đẹp. Nó đẹp đến mức khiến người khác muốn tin vào, muốn đi theo, muốn bám lấy như một lý do để tiếp tục chiến đấu. Nhưng chiến tranh lại là nơi luôn nghiền nát những điều đẹp đẽ nhất trước tiên. Nó không hỏi ta muốn gì, cũng chẳng bận tâm ai đúng ai sai. Nó chỉ lạnh lùng đẩy con người đến giới hạn cuối cùng, rồi buộc họ phải tự lựa chọn xem mình sẽ giữ lấy điều gì, và buông bỏ điều gì... Arcane đã chuẩn bị tinh thần để trở thành cái giá cần thiết cho chiến dịch. Chen thì không thể chấp nhận việc một con người còn đang sống lại cứ phải tính trước cho cái chết của chính mình. Còn ta vẫn cố níu lấy niềm tin rằng đồng đội không phải quân cờ để đem ra đánh đổi. Thế nhưng, khi cả nhóm thật sự lên đến đỉnh Đá Ranh Giới, khi Ardashir một lần nữa đứng trước mặt, lý tưởng ấy có thể vững vàng trong bao lâu trước hiện thực tàn khốc.
Tiến Vào Trong Cuộn Trục

Sau cuộc đấu tranh tư tưởng, ta đưa Ngọc Xirancore về Trái Tim Cự Thú, mở đường đi vào khu trung gian (Cuộn Trục).
Ta cùng cả đội quay trở lại Trái Tim Cự Thú và mở Cuộn Trục. Nhưng ngay tại đây, ta lại bị tách khỏi mọi người. Khi lấy lại định thần, ta đã đứng trong một hành lang khá hẹp. Xung quanh là những thiết bị Xiranite, còn phía trước mặt chính là Trái Tim Cự Thú. Ta thử tiến đến gần, nhưng ngay lập tức các cửa sập đồng loạt đóng lại, chặn không cho ta tiếp cận. Cũng đúng lúc ấy, giọng nói của Ardashir vang lên khắp dãy hành lang:
“Khi ký ức của ngài tan biến, bổn phận mà ngài luôn giữ gìn sẽ trở thành thứ gì?... Đó thật sự là lựa chọn của ngài... hay chỉ là điều bị áp đặt?”
Không chỉ có giọng của hắn, ta còn nghe thấy cả tiếng của những người khác. Xem ra mỗi người trong chúng ta đều đã bị chia đến một nơi khác nhau. Ta lập tức quay đầu nhìn lại phía sau, và rồi lại thấy Trái Tim Cự Thú xuất hiện ở đó. Ta tức tốc chạy đến, nhưng càng chạy, nó lại càng lùi xa. Cùng lúc ấy, mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội, còn hai bức tường ở hai bên thì từ từ ép chặt vào nhau, như muốn nghiền nát toàn bộ lối đi này. Phía trước bỗng hiện ra một luồng ánh sáng. Khi ta lao đến đó, ta lại bước vào bên trong một Cuộn Trục khác, và ngay bên cạnh vẫn là Trái Tim Cự Thú. Ảo giác trong ảo giác sao? Vậy nếu ta tiếp tục mở con đường đi vào Cuộn Trục của Trái Tim Cự Thú trước mặt, nó sẽ dẫn ta đến đâu?
Kết quả là... một Cuộn Trục khác nữa.
Nhưng lần này, không gian ấy không còn là một lối đi ngay ngắn, thẳng hàng như những lần trước. Trước mắt ta là vô số con đường hỗn loạn, chồng chéo và lơ lửng giữa không trung, như một mê cung bị bẻ cong bởi ý chí của ai đó. Và ở phía xa, Ardashir đang đứng đó, như thể đã chờ ta từ rất lâu:
“Cuối cùng thì... ta cũng có được chút thời gian riêng tư với ngài.”
Ardashir đưa tay về phía ta, giọng nói vẫn bình thản như đang mời gọi một vị khách cũ:
“Hãy đến đây nào, Endmin. Ở nơi này, không còn gì cần phải che giấu nữa.”
Nếu đã như vậy, đây cũng là lúc ta cần hỏi rõ thân phận thật sự của hắn. Hắn là Ardashir, một Phidia, một lữ khách. Nhưng hắn lại nói rằng câu hỏi ấy đáng lẽ nên dành cho chính ta hơn. Một người đang gánh vác tương lai của cả Terra lẫn Talos-II, nhưng đáng buồn thay, dường như chẳng mấy ai thật sự bận tâm đến những hy sinh mà ta đã phải chịu đựng. Ardashir nói hắn đã nhìn thấu sự thất vọng và tuyệt vọng trong ta. Ta lập tức ngắt lời, hỏi những người còn lại đang ở đâu. Hắn đáp rằng họ vẫn an toàn, thậm chí còn khen họ là những đồng đội xuất sắc. Thế nhưng sau bấy nhiêu năm tháng, sau bấy nhiêu lần thức tỉnh, không phải lúc nào cũng có nhiều người trung thành với ta đến cùng.
Bấy nhiêu lần thức tỉnh?
Điều đó có nghĩa là ta đã liên tục tỉnh dậy qua hàng loạt nền văn minh khác nhau sao? Nhưng làm sao Ardashir biết được chuyện đó? Như thể đã đoán trước những nghi vấn trong lòng ta, hắn chậm rãi giải thích. Mười năm trước, chúng ta từng gặp nhau. Sau khi biết tin ta thức tỉnh trở lại, hắn đã rời Kjersch để âm thầm quan sát chuyến thám hiểm của ta từ xa. Nhưng rồi, theo lời hắn, tất cả lại kết thúc bằng một bi kịch khác. Những vết thương do phản bội để lại trên người ta đã quá nặng nề. Hơn một thế kỷ nỗ lực vô ích, vô số sinh mạng bị đặt lên bàn cờ, và trò chơi này rốt cuộc đến bao giờ mới chịu kết thúc?
“Hãy trở về với bọn tôi. Đừng tiếp tục bước trên con đường tuyệt vọng đó nữa.”
Vườn Hoa Trắng Ngày Ấy

Ta theo Ardashir bước vào một Cuộn Trục khác và tiến tới được vườn hoa trăng trong lần thức tỉnh ở tàu Dijiang
Ta hoàn toàn không hiểu hắn đang nói gì. Nhưng Ardashir không giải thích thêm. Hắn lùi vào trong một Cuộn Trục khác, như thể đang cố tình dẫn ta đi sâu hơn vào mê cung của hắn. Ta bước theo. Và rồi, nơi Cuộn Trục ấy dẫn ta đến lại là vườn hoa trắng muốt ấy. Vườn hoa ta từng nhìn thấy trong cơn mê man, trước khi tỉnh dậy và gặp Perlica. Sức mạnh của Cự Thú “Sui” thậm chí có thể kết nối đến cả tiềm thức và ký ức của ta sao? Ardashir cũng thừa nhận đây chính là một vinh hạnh hiếm có, khi hắn có thể bước vào giấc mơ của ta. Nhưng ta không còn kiên nhẫn để nghe hắn vòng vo nữa. Sau tất cả những chuyện tày trời mà hắn đã gây ra, từ Đá Ranh Giới, Cột Thiên Sư cho đến vô số sinh mạng bị đẩy vào hiểm cảnh, ta cần biết mục đích thật sự của hắn là gì. Ardashir chỉ bình thản đáp:
“Một cuộc trò chuyện đúng nghĩa với Ngài.”
Sau tất cả những tai ương và chết chóc ấy, hắn chỉ muốn một cuộc trò chuyện? Đừng có đùa.
Ta cố kìm nén cơn giận đang cuộn lên trong lòng, tiếp tục hỏi hắn rốt cuộc nội dung của cuộc trò chuyện ấy là gì. Nhưng câu trả lời của Ardashir lại càng khiến mọi chuyện trở nên khó hiểu hơn. Hắn nói rằng hắn không biết.Ardashir bảo có lẽ hắn nên kể thêm một chút về bản thân. Hắn tự hỏi liệu mình đã từng giới thiệu rằng bản thân sống ở Kjersch hay chưa. Có lẽ điều hắn đang nhắc đến là cuộc di cư của những người Terra tiên phong khám phá Talos-II khoảng 152 năm trước thông qua Aethergate, rồi bị mắc kẹt lại tại hành tinh này. Nếu xét theo những manh mối hiện có, Kjersch nhiều khả năng là nơi hậu duệ hoặc cộng đồng có gốc Kjerag/Kjeragandr sinh sống sau cuộc di cư từ Terra sang Talos-II.
Về Kjersch, đây là một thành phố tuyết nằm trên núi, nổi tiếng với những dãy núi hùng vĩ, các cánh đồng tuyết rộng lớn và hệ thống cáp treo nối liền giữa những sống núi. Ở đó không có cực quang, nhưng bù lại là khung cảnh núi tuyết tráng lệ không kém. Các sườn núi nơi đây vẫn chưa bị Nhiễm Khuẩn hay Aggeloi chạm tới, và được kết nối với nhau bằng những tuyến cáp treo đan chéo, cũng chính là nét đặc trưng làm nên danh tiếng của thành phố này. Ta có thể tìm thấy mô tả ấy trong Hồ Sơ 3 của Snowshine.
Như các bạn có thể thấy trong đoạn hồ sơ đó, Snowshine từng đề cập rằng Nhiễm Khuẩn vẫn chưa lan tới Kjersch. Nhưng Ardashir lại từng sống ở đó. Đây rất có thể là một manh mối quan trọng để truy bắt tên tội phạm này, nếu hắn thật sự trốn thoát sau chiến dịch tại Đá Ranh Giới.
“À, đúng rồi, tôi còn một quê hương khác, ở phía bên kia Cổng Không Gian. Vùng đất của vàng và cát bay... Ở đó tôi được gọi là Pasha.”
Với những bạn chưa biết, Pasha hay Paşa là một tước hiệu trong hệ thống Ottoman, thường được dùng cho những người có địa vị cao như quan chức, thống đốc, tướng lĩnh hoặc quý tộc. Britannica cũng mô tả đây là tước hiệu dành cho người có chức vị cao trong Đế quốc Ottoman và khu vực Bắc Phi. Trong bối cảnh Arknights, cách gọi này nhiều khả năng gắn với Sargon, một đế quốc trên Terra. Lore của Sargon vốn mang màu sắc quyền lực quân chủ phân tán, với những danh xưng như Shahanshah, Padishah, Lord Ameer và các lãnh chúa địa phương. Trong Arknights gốc, từ pashas cũng từng được dùng để chỉ những nhân vật quyền lực đến từ Sargon. Ví dụ, ở một đoạn hội thoại tại Laterano, các “pashas” của Sargon được nhắc đến như những thế lực rất sốt sắng, nhưng lại chẳng ai thống nhất được với ai.
Ardashir chua chát thừa nhận rằng những điều này nghe chẳng khác nào câu chuyện từ kiếp trước. Đế quốc kiêu ngạo ấy có lẽ đã sụp đổ, tan nát và bị chôn vùi trong dòng chảy thời gian. Nhưng đó là cả một nền văn minh kéo dài hàng trăm năm. Không lẽ Ardashir thật sự đã sống qua hàng thế kỷ? Hắn thừa nhận điều đó, rồi còn có phần tự hào khi nói rằng cuối cùng ta cũng bắt đầu tò mò về hắn.
“Nhưng đời vốn công bằng. Tôi chỉ thực hiện hành vi hèn hạ là cướp đi mạng sống từ chính những người thương yêu nhất... để chịu đựng sự tra tấn tàn nhẫn từ lời nguyền trường sinh của chính mình.”
Hắn biết rõ bản thân đã gây ra những gì. Hắn biết mình đã cướp đi sinh mạng của những người thân yêu nhất, biết lời nguyền trường sinh kia là một sự tra tấn. Vậy mà giờ đây, hắn vẫn đang đe dọa đến nhiều người vô tội hơn nữa. Nghe ta chất vấn, Ardashir chỉ hỏi ngược lại rằng ta có còn nhớ những lựa chọn mà hắn đã đưa ra hay không. Đó là lựa chọn đối đầu với hắn tại Đá Ranh Giới, hoặc đưa người dân Võ Lăng rời khỏi quê hương trong yên bình, tìm một nơi khác để sinh sống. Hắn khẳng định mình chỉ muốn mở Khe Nứt Cực Lớn mà thôi. Nhưng hắn thật sự không hiểu hành động của mình chính là xâm lược sao? Hay hắn hiểu rất rõ, chỉ là hoàn toàn không quan tâm? Hắn giả nhân giả nghĩa nói rằng bản thân không muốn làm hại người vô tội, nhưng lại ép họ rời khỏi quê hương, đẩy họ vào cảnh tha phương cầu thực và bắt họ từ bỏ vùng đất đã nuôi dưỡng bao thế hệ. Cơn giận trong ta lúc này gần như đã lên đến đỉnh điểm. Nhưng ta vẫn cố kìm nén, hỏi hắn rốt cuộc làm tất cả những chuyện này để làm gì. Ardashir chỉ đáp:

Thông qua lời kể của Ardashir, ta biết được sau hàng loạt sự kiện mà hắn gây ra, mục tiêu của hắn là tìm Những Kẻ Lưu Đày.
Tìm “Những Kẻ Lưu Đày” ở Aether.
Những Kẻ Lưu Đày ở đây có thể hiểu là những kẻ từng bị đẩy vào Ætherside/Aether, bị tách khỏi thế giới thực, rồi bằng một cách nào đó đã quay trở lại.
Trong Arknights: Endfield, Ætherside không đơn thuần chỉ là “năng lượng Aether”. Nó được mô tả giống như một miền không gian, hay một chiều không gian chồng lấn với thế giới thực của Talos-II. Theo các ghi chép trong Nexus Files, nơi này vẫn có sự trao đổi vật chất và năng lượng với hiện thực, nhưng những quá trình sinh học cần thiết cho sự sống sẽ bị rối loạn nghiêm trọng khi vật chất đi vào Ætherside. Nói cách khác, bị “lưu đày vào Aether” không chỉ là bị trục xuất khỏi một vùng đất, mà gần như là bị ném sang một chiều không gian nguy hiểm, khó có khả năng sống sót, và bị xóa khỏi trật tự bình thường của thế giới.
Điểm quan trọng là Kẻ Lưu Đày không nên bị đánh đồng với Landbreakers. Trong Endfield, Landbreakers là các nhóm cướp hoặc lực lượng vũ trang sống ngoài rìa xã hội, tồn tại bằng cướp bóc và bạo lực. Về sau, họ tách thành nhiều nhóm khác nhau như Bonekrushers, the Pack và Sandreavers. Đây là một khái niệm mang tính xã hội và tội phạm trên Talos-II, còn Kẻ Lưu Đày lại nghiêng nhiều hơn về bí ẩn lịch sử, Ætherside và bản chất thật sự của Aether.
Hiện tại, danh tính chính xác của Exiles / Kẻ Lưu Đày vẫn chưa được trò chơi giải thích hoàn toàn rõ ràng. Một hướng hiểu khá phổ biến trong cộng đồng lore là sau First Aggeloi War, Endministrator từng sử dụng Ætherside như một nơi lưu đày kẻ thù. Về sau, nhóm người này bằng cách nào đó đã “trở lại” và có thể có liên hệ đến những biến cố dẫn tới Second Aggeloi War. Chính vì vậy, khi Ardashir nói mục tiêu của hắn là tìm Những Kẻ Lưu Đày trong Aether, câu nói ấy không chỉ hé lộ mục đích thật sự của hắn, mà còn mở ra một tầng bí ẩn lớn hơn về quá khứ của Endministrator, về Ætherside, và về những gì đã thật sự xảy ra trong các cuộc chiến Aggeloi năm xưa. ( Đây là suy đoán chủ quan và chưa được thông qua kiểm chứng, các bạn nên xem qua cho vui thôi )
Trở lại mạch truyện chính, Ardashir giải thích rằng Những Kẻ Lưu Đày từng là cơn tuyệt vọng của ta, và bản thân ta cũng từng là cơn ác mộng đối với chúng. Những cư dân Terra từng chứng kiến Những Kẻ Lưu Đày gọi chúng là Nền Tảng, nhưng Ardashir lại nói bằng một thứ ngôn ngữ khác. Điều kỳ lạ là ta vẫn có thể hiểu được thứ ngôn ngữ ấy, thậm chí còn dịch ra được ý nghĩa của nó là Nền Tảng. Chính Ardashir cũng tỏ ra ngạc nhiên khi biết ta vẫn còn hiểu được ngôn ngữ đó. Nhưng sự ngạc nhiên ấy rất nhanh chuyển thành thích thú. Hắn một lần nữa đưa ra lời mời, bảo ta hãy đi cùng hắn, trở về dưới vương miện của Aurora, cội nguồn của mọi sinh mệnh. Ở nơi đó, hắn nói, ta sẽ tìm thấy sự thật mà mình luôn khao khát. Ardashir còn khẳng định rằng chỉ cần ta chịu trở về, mạng sống của hắn sau đó sẽ do ta tùy ý định đoạt. Trong khoảnh khắc ấy, chính ta cũng bắt đầu dao động. Nhưng rồi, giọng nói của Perlica truyền tới.
“Endmin... tôi sẽ tìm Ngài...”
Lời gọi ấy như kéo ta ra khỏi làn sương mù trong tâm trí. Ta chợt bừng tỉnh, gạt bỏ ham muốn cá nhân vừa nhen lên trong lòng, rồi quay sang Ardashir.
“Ta từ chối.”
Ardashir khẽ thở dài, như thể đã đoán trước câu trả lời nhưng vẫn không giấu được sự thất vọng. Hắn chấp nhận quyết định ấy, rồi nói rằng ngay cả khi đã mất đi ký ức, sự vững vàng trong ta vẫn chưa từng lung lay. Hắn còn đạo mạo xin lỗi, nếu những lời vừa rồi đã khiến ta tức giận. Sau đó, Ardashir tiến lại gần. Ta cứ ngỡ hắn định ra tay, nhưng không. Hắn chỉ đưa cho ta một vật nhỏ. Đó là một đồng dinar. Ardashir muốn ta giữ lấy đồng dinar này. Hắn nói mình không còn nhớ rõ vị quân chủ mà hắn từng cướp nó từ tay người đó, nhưng hắn sẽ không bao giờ quên người bạn cuối cùng từng giữ nó. Đây là đồng dinar mà hắn yêu thích nhất. Nói xong, Ardashir xoay người rời đi, chỉ để lại một câu nói cuối cùng:
“Vị quân chủ cuối cùng mà tôi phụng sự, tôi tha thiết cầu xin Ngài hãy thay đổi con đường mà mình đang đi.”
Ardashir không phủ nhận tội lỗi của mình. Hắn thừa nhận lời nguyền trường sinh, thừa nhận những sinh mạng đã bị chính tay mình cướp đi, thậm chí còn gọi đó là sự tra tấn mà hắn phải mang theo suốt hàng thế kỷ. Nhưng càng nghe hắn nói, người ta càng thấy rõ thứ đã bào mòn hắn không chỉ là thời gian, mà là một chấp niệm quá lớn để có thể quay đầu. “Những Kẻ Lưu Đày”, “Nền Tảng”, “Aurora” — mỗi cái tên hắn nhắc đến đều như một vết nứt mới mở ra trong bức màn quá khứ. Võ Lăng, Đá Ranh Giới, Khe Nứt Cực Lớn, hóa ra vẫn chưa phải đích đến cuối cùng của hắn. Chúng chỉ là những nấc thang đầu tiên dẫn về một câu chuyện cổ xưa hơn, tàn nhẫn hơn, nơi Endmin từng là trung tâm, còn Ardashir thì chưa bao giờ ngừng dõi theo. Vậy khi trở lại thực tại, ta sẽ phải đối đầu với hắn như thế nào? Tất cả sẽ có trong Cốt truyện Arknights: Endfield – Chương 2 Phần 20 - Lý Tưởng Tự Do
Xem thêm:
Bình luận (0)
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!