Tìm CTV biên tập nội dung tại đây

Cốt truyện Arknights Endfield - Chương 2 Phần 11 - Âm Mưu Của Ardashir và Tàn Dư Của Trận Chiến

9 phút để đọc
Giao diện đăng nhập của Arknights Endfield

Giao diện mở đầu cho chặng hành trình của Endministrator trong Arknights Endfield

Sau trận chiến bi kịch nơi Suối Tổ, chỉ còn lại u ám và mất mát. Tangtang buộc phải tự tay kết thúc sinh mạng người anh trai mình từng cố níu giữ, qua đó khép lại mối thù và vết thương đã đeo bám gia đình họ suốt mười năm. Nhưng cái giá của trận chiến ấy không chỉ là sự ra đi của Ruan Yi, mà còn là khoảnh khắc Tangtang thật sự mất đi người thân cuối cùng, để rồi từ đó phải một mình gánh lấy phần hỗn loạn mà anh để lại cho Trại Thanh Ba. Thứ còn lại không phải là chiến thắng, mà là chiếc sừng cô độc, lời trăn trối dang dở của Ruan Yi và khoảng trống không gì có thể lấp đầy mà anh để lại trong lòng Tangtang.

Những lời ẩn ý của Ardashir

Những lời ẩn ý của Ardashir

Ardashir nói ra các câu hỏi và câu nói nước đôi khiến cho Endmin phải suy ngẫm.

Sau sự ra đi của Ruan Yi, Tangtang đã rơi vào trầm tư và đã ẩn mình đi một thời gian để giải quyết các rắc rối ở Trại Thanh Ba. Ngay khi cả nhóm còn chưa kịp đọc xong lời nhắn ấy ấy, một làn gió lạnh thổi qua như thể tai ương đang sắp tới một lần nữa. Ardashir, hắn đến không phải để giao chiến, mà như để tiễn biệt Ruan Yi, người bạn vừa ngã xuống của hắn. Những lời hắn nói khiến ta phải suy ngẫm:

"Vậy lúc này, các ngươi coi ta là gì? Giả tạo? Xảo quyệt? Tàn nhẫn? Kẻ giật dây đứng sau tất cả?

"Giờ đây, bọn ta đứng ở đầu chiến tuyến hoàn toàn đối lập. Mọi lời ta nói chỉ là lời biện hộ yếu ớt"

"Khi hai phe chìm sâu trong hận thù còn khó lòng thấu hiểu lẫn nhau, thì giữa kẻ săn mồi và con mồi, hay giữa người tạo ra và tạo vật, liệu còn hy vọng nào không?"

"Hãy tha lỗi cho ta, Endministrator. Ta sẽ tiếp tục đối đầu với ngươi, và những người ngươi quan tâm có thể sẽ trở thành mục tiêu của ta."

"Tuy nhiên, hãy tin rằng... mọi hành động của ta đều vì sự sống của Nền Văn Minh."

Và rồi Ardashir biến mất vào Aetherside. Khoảnh khắc ấy, bầu không khí như bị siết chặt đến nghẹt thở. Từ tận sâu trong tiềm thức, một bản năng nguyên thủy điên cuồng gào thét rằng phải lùi lại, phải tránh xa hắn càng xa càng tốt. Nếu lần gặp đầu tiên, Ardashir còn là một kẻ bí ẩn khó đoán, thì sự xuất hiện của hắn lúc này lại giống hệt một hồi chuông báo tử vừa vang lên giữa bóng tối. Chỉ cần đứng trước hắn cũng đủ khiến người ta cảm nhận được một tai ương vượt xa mọi âm mưu hay thù hận thông thường — một thảm họa có thể dẫn đến sự diệt chủng ở quy mô lớn đến mức khó lòng hình dung nổi. Điều đáng sợ nhất là cảm giác ấy không hề đến từ tưởng tượng, mà là từ trực giác đang run lên bần bật khi đứng trước một thứ tồn tại vượt ngoài lẽ thường. Bởi vào chính thời khắc đó, tất cả chúng ta đều hiểu rất rõ một điều, nếu Ardashir thật sự muốn, hắn hoàn toàn có thể bóp chết cả ba ngay tại chỗ mà chẳng cần tốn thêm chút sức lực nào.

Hắn trở lại bên Nefarith với vẻ bình thản đến lạnh người, như thể tất cả những gì vừa diễn ra ở Võ Lăng chỉ là một mắt xích đã được đặt sẵn đúng vị trí từ trước. Trong cách hắn nhìn nhận mọi chuyện, giết chóc chưa bao giờ là đích đến sau cùng; đó chỉ chỉ là hệ quả kéo theo của một kế hoạch lớn hơn, còn mục tiêu thật sự dường như luôn là đập Xiranite cùng toàn bộ hệ thống đang duy trì sự sống cho thành phố này. Ngay cả thái độ của hắn cũng bộc lộ rõ điều đó, hắn tuyệt nhiên không phải kẻ say máu, càng không phải kẻ cuồng loạn, mà tàn nhẫn theo một cách gần như máy móc, như thể chỉ cần mục tiêu chiến lược được hoàn thành thì mọi hi sinh trên đường đi đều có thể bị gạt sang một bên.

Lời hắn tỏ ra tiếc nuối khi phải nhìn thấy bộ dạng đề phòng và sợ hãi của Endmin. Không phải vì hắn mềm lòng, mà bởi trong mắt hắn, người từng khiến hắn chú ý nay đã bắt đầu nhìn hắn như một con quái vật đúng nghĩa. Bởi thế, khung hình cuối cùng lại càng để lại dư âm bất an hơn. Góc quay dần được kéo rộng ra khỏi thân ảnh hắn, để lộ xung quanh là những rừng lê đang nở hoa. Hình ảnh ấy chạm thẳng vào một biểu tượng rất riêng của Võ Lăng: cây lê đầu tiên của thành phố, món quà mà Zhuang Fangyi từng nhắc là do chính chúng ta mang đến trong quá khứ. Chính vì vậy, cảnh ấy gợi lên một cảm giác bất an tột độ — như thể bàn tay của Ardashir đã chạm tới không chỉ vùng ven hay những chiến trường ngoài mặt, mà còn len vào cả những cơ quan trung ương trực thuộc đầu não của Võ Lăng.

Hẹn gặp Tangtang

Hẹn gặp Tangtang

Endmin cố liên lạc hẹn gặp Tangtang qua Baker nhưng bất thành.

Việc tìm lại Tangtang nhanh chóng trở thành ưu tiên hàng đầu của cả nhóm. Chúng ta quay lại Trại Thanh Ba và lần theo từng dấu vết còn sót lại, nhưng Tangtang dường như cố tình tránh mặt tất cả mọi người. Cả nhóm phải dò dấu chân, lần theo manh mối trong Trại rồi cuối cùng tìm thấy cô trong tình trạng đã bị phục kích bởi những kẻ vẫn còn trung thành với Ruan Yi. Sau khi dọn sạch toán phản loạn ấy và giúp xử lý vết thương cho cô, bầu không khí căng cứng bấy lâu mới dần hạ xuống, đủ để Tangtang chịu mở lời thêm một lần nữa. Chính trong khoảnh khắc đó, cái tên Chú Shang mới được nhắc đến rõ ràng hơn — một trưởng bối có ảnh hưởng lớn trong Trại, người Tangtang nghi ngờ đang âm thầm quy tụ tàn dư của phe trung thành với Ruan Yi để chuẩn bị cho hành động kế tiếp. Bởi ông ta đã mất chính con mình cách đây 10 năm và luôn đối xử với Ruan Yi như con ruột.

Cô khăng khăng muốn tự mình giải quyết chuyện của Trại Thanh Ba, với mong muốn thanh trừng hết đám phản loạn trước khi lực lượng an ninh Võ Lăng chú ý tới và phá vỡ thế cân bằng mong manh hiện tại. Manh mối đầu tiên đến từ một bà lão bị lãng tai, người tưởng rằng Tangtang đang lén lút làm chuyện mờ ám. Cuộc điều tra của Tangtang cuối cùng đã dẫn cô tới một cơ sở ngầm nằm sâu dưới lòng Võ Lăng, nơi chất đầy thuốc nổ như thể chỉ chờ một thời điểm thích hợp để biến cả khu vực thành biển lực. Sau khi lần theo dấu vết của phe trung thành với Ruan Yi qua khu dân cư và Đại lộ Fangxing, Tangtang thật sự đi đến Kênh Ngầm gần Cục Kiếm Sĩ, nơi đám phản loạn đã gài sẵn bom để chuẩn bị cho bước đi tiếp theo.

Chính vào lúc ấy, tình hình suýt nữa đã vượt khỏi tầm kiểm soát khi cô bất ngờ đụng mặt Mi Fu cùng phía Endministrator ngay trước cửa vào. Để không làm lộ việc Tangtang đang âm thầm truy lùng tàn dư phản loạn một mình, Endministrator buộc phải ứng biến ngay tại chỗ, dựng ra một cái cớ đủ hợp lý để giữ cho màn ngụy trang của cô không bị bóc trần. Nhờ vậy, Mi Fu tạm thời không truy hỏi sâu hơn, còn cả nhóm thì tranh thủ được khoảng trống quý giá để lao vào xử lý mối nguy trước mắt. Rồi khi cánh cửa ngầm được mở ra, điều chờ sẵn bên trong quả nhiên là một quả bom đã được bố trí từ trước, buộc Endministrator phải trực tiếp vô hiệu hóa nó trước khi mọi thứ nổ tung.

Tangtang nở nụ cười sau quãng thời gian u ám

Endmin động viên Tangtang, nói rằng chỉ có Dân Trại mới gọi Tangtang là Thủ Lĩnh.

Tangtang thừa nhận rằng cô đã cố tình không muốn lôi Endfield vào chuyện này, bởi trong lòng cô, đây vẫn là món nợ riêng của Trại Thanh Ba, là thứ mà người của Trại phải tự mình giải quyết. Nhưng khi tận mắt chứng kiến quy mô của âm mưu mà tàn dư phe trung thành với Ruan Yi đang chuẩn bị, cô cũng hiểu rằng nếu tiếp tục cố gắng gánh vác mọi thứ một mình, hậu quả chỉ càng khó cứu vãn hơn. Vì thế, Tangtang cuối cùng cũng đồng ý hợp tác cùng chúng ta để truy tìm Chú Shang. Endmin cũng nhắc cô rằng rời xa Võ Lăng không có nghĩa là phải đoạn tuyệt với tất cả — bởi nếu vẫn còn là bạn bè, thì vẫn luôn có thể quay lại thăm nhau. Chỉ một câu nói rất nhẹ ấy thôi cũng đủ khiến bầu không khí nặng nề bấy lâu chùng xuống đôi chút, và lần đầu tiên sau nhiều ngày, cả nhóm mới lại có thể bật cười giữa cơn sóng ngầm vẫn còn chưa kịp lắng hẳn. Ta và Tangtang tạm chia tay và hẹn gặp lại ở Trại Thanh Ba.

Khép lại chặng truy tìm Chú Shang, điều hiện ra trước mắt không chỉ là tàn dư của một cuộc phản loạn vẫn chưa chịu tắt, mà còn là sự thật rằng toàn bộ biến cố ở Trại Thanh Ba và Võ Lăng từ đầu đến cuối đều bị níu chặt bởi vết thương của mười năm trước. Cái chết của Ruan Yi không khép lại bi kịch ấy, trái lại còn làm lộ rõ hơn những gì vẫn âm ỉ, còn bóng dáng Ardashir thì vẫn lơ lửng như một tai ương lớn hơn đang chờ thời điểm bùng phát. Nhưng cũng chính từ đây, Tangtang không còn là cô em gái chỉ biết đuổi theo cái bóng của anh trai mình nữa, mà đã thật sự bắt đầu đứng vào vị trí của một người thủ lĩnh, buộc phải đối diện với quá khứ để quyết định tương lai của Trại Thanh Ba. Và vì thế, cuộc đối đầu phía trước sẽ không chỉ là màn truy bắt những kẻ phản loạn cuối cùng, mà là khoảnh khắc mọi món nợ cũ, mọi hiểu lầm đẫm máu và mọi bí mật bị chôn vùi giữa Võ Lăng cùng Trại Thanh Ba phải bị phơi bày ra ánh sáng.

Xem thêm:

Bình luận (0)

Để lại bình luận

0/2000

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!