Tìm CTV biên tập nội dung tại đây

Cốt truyện Arknights Endfield - Chương 2 Phần 9 - Quyết Tâm Của Hai Anh Em

13 phút để đọc
Giao diện đăng nhập của Arknights Endfield

Giao diện mở đầu cho chặng hành trình của Endministrator trong Arknights Endfield

Ở phần trước, trong lúc chờ Tangtang tỉnh lại, chúng ta đã thoáng thấy những ký ức đau đớn mà cô chôn sâu suốt mười năm qua. Đó không chỉ là hình ảnh của một đứa trẻ từng chờ cha và anh trai trở về giữa những ngày tháng khắc nghiệt ở Trại Thanh Ba, mà còn là bi kịch đẫm máu đã xé nát gia đình cô và để lại vết thương không thể xóa trong lòng Ruan Yi. Khi Tangtang tỉnh lại, cả nhóm quyết định cùng cô truy đuổi anh trai về phía Suối Tổ, nhưng càng đi sâu, ta lại chứng kiến cảnh tượng khẳng định quan điểm của Mifu: Ruan Yi đả thương Waterbell khiến cô ấy bị thương nặng. Sau cuộc hội ngộ ngắn ngủi ấy, Tangtang bị đẩy vào giằng xé giữa tình thân và trách nhiệm, còn chúng ta thì hiểu rằng hành trình phía trước không còn đơn thuần là cứu một người nữa, mà là lần theo chân tướng của toàn bộ biến cố đang bao trùm Trại Thanh Ba và cả Võ Lăng.

Bước ngoặt: Ruan Yi ra tay đánh gục Waterbell

Bước ngoặt: Ruan Yi ra tay đánh gục Waterbell

Ruan Yi nặng tay gây trọng thương cho Waterbell, người mà đã cảm tình với Ruan Yi từ lâu

Tangtang cuối cùng cũng buộc phải đối diện với sự thật đau lòng nhất: người anh mà cô luôn cố tin rằng vẫn có thể quay đầu, có lẽ đã không còn là Ruan Yi của ngày trước nữa. Trên đường đến Suối Tổ, cô thú nhận rằng bản thân vốn không phải con ruột của gia đình ấy, mà là một đứa trẻ được gia đình Ruan Yi cưu mang sau khi trôi dạt đến Trại Thanh Ba. Cũng chính vì từng trải qua những năm tháng lưu lạc, đói khát và bị dồn đến đường cùng, Ruan Yi mới ôm chặt mối hận với Võ Lăng suốt ngần ấy năm, để rồi cuối cùng bị kéo trượt xuống vực sâu trả thù.

Trong lời kể nghẹn lại của Tangtang, bi kịch cách đây mười năm hiện lên như một cơn mưa đêm chưa bao giờ thực sự chấm dứt. Giữa nạn đói và hỗn loạn, cha con Ruan Yi đã lao vào cướp một đoàn tiếp tế của Võ Lăng, rồi mọi thứ kết thúc trong máu và nước mắt. Cha của Ruan Yi chết trong đêm ấy, còn Tangtang thì mất đi thị lực ở một mắt — một vết thương vẫn còn hiện hữu trên chính gương mặt cô cho đến tận bây giờ. Nhưng điều tàn nhẫn nhất là Ruan Yi chưa từng thật sự bước ra khỏi đêm mưa đó. Với anh, thời gian dường như đã dừng lại ngay từ khoảnh khắc ấy, để rồi nỗi đau không ngừng lên men thành hận thù, và hận thù cuối cùng biến thành con đường không còn lối quay về. Hoặc đó là những gì mà ta chứng kiến dưới góc nhìn của Tangtang.

...

Tangtang: "Đi thôi. Giờ thì tôi phải tính sổ với anh ấy."

Tangtang: "Waterbell... Cô ấy thực sự có cảm tình với Anh Cả tôi, nhưng chưa bao giờ thổ lộ"

Đúng vậy, ngay cả khi bị đả thương nặng nề đến thế cô vẫn không nề hà bảo vệ quan điểm Ruan Yi không hề cố ý, cô vẫn cố ra sức ngăn cản anh ta với một niềm tin ngây thơ rằng mọi chuyện đều có thể giải quyết bằng sự lạc quan.

Tangtang: "Từ khi tôi còn nhỏ, cô ấy đã luôn theo sát Anh Cả. Luôn đứng ra bảo vệ anh ấy. Vậy mà giờ đây, anh ấy lại đẩy Trại vào chiến tranh, làm tổn thương những người yêu thương anh ấy nhất..."

Tangtang: "Đây chính là nơi chúng tôi tập luyện cùng nhau khi còn nhỏ. Giờ thì tang hoang cả rồi..."

Tangtang: "Anh Cả... Sao anh lại trở thành thế này..."

Tangtang: "Có lẽ Ardashir và Nefarith đã lừa anh ấy... nhưng có thể chính anh ấy mới là người lừa dối tôi..."

Tangtang: "...Từ khi tôi còn nhớ, anh ấy luôn yêu thương và quan tâm đến mọi người trong Trại Thanh Ba..."

Tangtang: "Không phải giả vờ đâu, TÔI BIẾT LÀ KHÔNG PHẢI!"

Lời tự sự của Tangtang

Tangtang tự thoại một mình trong điên loạn khi cô không dám chấp nhận sự thật này, nhưng việc Waterbell bị thương là minh chứng không thể chối cãi.

Tangtang tự sự một mình, giọng cô ấy dường như đang hóa điên với sự thật này. Cô không hiểu vì sao Ruan Yi lại kéo cả Trại Thanh Ba vào kế hoạch báo thù của mình, càng không hiểu vì sao người anh mà cô luôn tin tưởng lại có thể đi xa đến mức ấy. Nhưng càng nói, Tangtang càng nhận ra bản thân cũng không thể tách mình ra khỏi mọi chuyện. Cô thú nhận rằng mình thực ra chỉ là con nuôi, còn Ruan Yi mới là con ruột của người cha đã nuôi nấng cả hai. Mười năm trước, khi Trại Thanh Ba rơi vào nạn đói khủng khiếp đến mức đã có người chết đói, cha cô và Ruan Yi đã liều mạng tập kích một đoàn tiếp tế của Võ Lăng để cứu mọi người. Vốn dĩ những cuộc tập kích như thế thường chỉ dừng ở mức xô xát, nhưng vào thời điểm ấy, các Thiên Sư cũng đã bị chấn động nặng nề bởi thảm họa ở Khu Cấm. Trong cơn mưa lớn mịt mù đêm đó, mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát. Cha của họ ngã xuống, còn Tangtang thì bị thương ở mắt. Với cô, đó là một bi kịch đã qua. Nhưng với Ruan Yi, có lẽ anh chưa bao giờ thật sự bước ra khỏi đêm mưa ấy.

Chứng kiến Tangtang gần như sụp đổ, Endmin không trách móc hay phủ nhận cảm xúc của cô, mà chỉ lặng lẽ đứng về phía cô như từ đầu đến cuối. Cậu lấy ra Chứng Nhận Tangtang và nói muốn dùng nó để đổi lấy một lời hứa. Lời hứa ấy rất đơn giản: hãy tin vào cậu, vì cậu sẽ luôn đứng về phía cô. Chính khoảnh khắc đó đã kéo Tangtang trở lại từ bờ vực của do dự. Nước mắt cô trực trào, nhưng thay vì né tránh, cô siết chặt tấm giấy trong tay và tự nhắc lại thân phận của mình. Cô là Thủ Lĩnh của Trại Thanh Ba. Cô giữ lời hứa và không bao giờ nuốt lời. Dù vẫn sợ hãi trước khả năng Ruan Yi đã thật sự thay đổi, dù vẫn đau đớn trước ý nghĩ mình có thể đã không hề hiểu anh trai suốt ngần ấy năm, cuối cùng Tangtang vẫn chấp nhận câu trả lời mà cô phải gánh lấy với tư cách thủ lĩnh: bảo vệ người dân của mình.

Sau khi gạt nước mắt, Tangtang hít thật sâu để lấy lại nhuệ khí. Lần này, cô không còn chạy theo anh trai chỉ vì tình thân nữa, mà đi tiếp với quyết tâm tự tay khép lại mọi chuyện. Cô lập tức gọi Endmin, tuyên bố rằng với tư cách Thủ Lĩnh của Trại Thanh Ba, mình phải tự kết thúc chuyện này và đi đập tên khốn đó. Và cũng chính vào lúc ấy, một chi tiết nhỏ nhưng đầy ý nghĩa đã xảy ra: lần đầu tiên, Tangtang thật sự gọi đúng tên Endmin, thay vì gọi cậu là Darkmask như trước. Đó không chỉ là một cách xưng hô mới, mà còn là dấu hiệu cho thấy giữa tất cả hỗn loạn, cuối cùng cô đã thật sự đặt niềm tin vào cậu.

Hội ngộ ở Suối Tổ

Hội ngộ ở Suối Tổ

Tangtang cố gắng thuyết phục Ruan Yi một lần nưa

Khi cả nhóm cuối cùng cũng đuổi kịp Ruan Yi tại Suối Tổ, thứ chờ sẵn ở đó lại không phải một cuộc đoàn tụ, mà là khoảnh khắc vỡ vụn cuối cùng của tình thân. Ruan Yi cất tiếng trước, như thể đã biết từ đầu rằng Tangtang nhất định sẽ tìm đến mình. Nhưng sự xuất hiện của anh trong trạng thái ấy lại khiến tất cả sững lại. Một nguồn sức mạnh quá tải đang rò rỉ ra từ chính cánh tay của anh, hiện rõ bằng mắt thường như thể cơ thể anh đã bắt đầu không còn chịu nổi thứ sức mạnh mà mình đang cưỡng ép dung nạp. Dẫu vậy, giữa cơn hỗn loạn của thể xác và ý thức đang dần mất kiểm soát, Ruan Yi vẫn cố giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng chỉ để nói chuyện với em gái mình thêm một lần nữa.

Ngay khi nhìn thấy cánh tay anh, Tangtang đã nhận ra có điều gì đó vô cùng bất thường. Ruan Yi thừa nhận rằng anh từng hy vọng cả nhóm có thể đưa Tangtang rời đi thật xa, thoát khỏi nơi này trước khi mọi chuyện đi đến điểm không thể cứu vãn. Chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ cho thấy trong sâu thẳm, anh vẫn luôn muốn bảo vệ em gái mình. Thế nhưng với Tangtang, điều đó lại chỉ càng khiến cơn giận dâng trào. Cô không thể chấp nhận nổi việc người anh mà mình luôn tin tưởng lại chính là kẻ đã đẩy Trại Thanh Ba vào chiến tranh, mở đường cho Landbreakers chiếm lấy quê hương của họ, rồi giờ đây lại nói như thể tất cả chỉ là một bi kịch bất khả kháng.

...

Tangtang: "Anh đã phản bội bọn tôi... GIỜ CÒN GIẢ VỜ QUAN TÂM ĐẾN TÔI SAO?"

Ruan Yi: "ĐỦ RỒI! Vẫn còn thời gian để em rời đi..."

Tangtang: "RỜI ĐI? ĐI ĐÂU? VÕ LĂNG SAO? HAY NƠI NÀO ĐÓ MÀ TÔI CHƯA TỪNG NGHE TỚI?"

Tangtang: "Đây là nhà của tôi! Anh là gia đình duy nhất của tôi!"

Tangtang: "Anh... Mặc kệ Võ Lăng... Mặc kệ Ardashir và Nefarith! Đây là chuyện của chúng ta, và chúng ta phải tự tìm cách giải quyết!"

Tangtang: "Anh nợ mạng sống của mình... với Thanh Ba... với tôi!"

Ruan Yi ngước nhìn cảnh vật xung quanh, rồi nhìn lại cô em gái nhỏ của mình, anh biết cô đã lớn và giờ đã có thể giao phó mọi chuyện lại cho cô.

Ruan Yi: "Anh không xứng với sự thấu hiểu của em..."

Ruan Yi: "Nhưng đây là cơ hội duy nhất của anh để trả thù Võ Lăng... Anh không thể bỏ lỡ được."

Ruan Yi: "Sau khi làm chủ được sức mạnh này..."

Đồng tử của Ruan Yi bắt đầu mờ đục

Đồng tử của Ruan Yi bắt đầu mờ đục khi sức mạnh ấy biến đổi cơ thể của anh

Ruan Yi đột ngột khựng lại giữa câu nói. Một cơn chấn động dữ dội như xé thẳng qua đầu khiến đồng tử anh dần đục đi, ánh nhìn cũng nhanh chóng mất tiêu cự. Hình ảnh Tangtang trước mắt anh bắt đầu nhòe mờ, như thể ngay cả chút ý thức cuối cùng cũng đang bị thứ sức mạnh kia bào mòn từng chút một. Thế nhưng, trong khoảnh khắc lý trí còn sót lại ấy, anh vẫn cố gắng cất tiếng, gọi cô bằng thân phận quen thuộc nhất: “Thủ Lĩnh… quay đầu lại và đi đi.” Vừa dứt lời, cơ thể anh liền loạng choạng, gần như không còn giữ nổi thăng bằng. Nguồn năng lượng quá tải kia bắt đầu đục khoét từ bên trong, trào cả ra ngoài da thịt, khiến thân thể anh phồng rạn như thể có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Chỉ riêng việc Ruan Yi vẫn còn đứng được đến lúc này đã là một kỳ tích.

Tangtang rưng rưng nước mắt, bàn tay vô thức vươn ra như muốn chạm vào người anh trai đang dần biến dạng trước mặt. Nhưng rồi, cô lại vụng về gạt nước mắt đi, như thể cố ép bản thân phải cứng rắn thêm một lần nữa, trước khi bật lên tiếng quát nghẹn đau: “Im đi! Đừng có ra lệnh cho tôi!” Đó không còn là lời cãi bướng quen thuộc của Tangtang nữa, mà là tiếng hét của một người đang tuyệt vọng níu lấy phần người cuối cùng còn sót lại trong người anh trai mình.

Đúng lúc ấy, giọng nói của Ardashir lại vang lên từ trong bóng tối, lạnh lẽo và bình thản đến tàn nhẫn. Hắn nhìn Ruan Yi như nhìn một vật thí nghiệm thất bại, rồi buông lời phán xét: “Cậu vẫn chưa sẵn sàng. Cậu sẽ chết tại đây đấy.” Nhưng ngay sau đó, hắn lại tiếp tục cất giọng dụ dỗ, như thể vẫn chưa từ bỏ ý định lôi kéo anh: “Hãy từ bỏ thù hận. Đi theo ta. Cậu đã được chọn cho một sứ mệnh vĩ đại hơn…” Trước lời nói ấy, Ruan Yi chỉ bật ra một tiếng cười mỉa mai đầy cay đắng. Anh không còn đủ sức đứng vững, nhưng lòng chấp niệm thì vẫn chưa chịu gãy. “Tự trách mình vì đã chọn nhầm người đi, Ardashir.” Rồi như dồn toàn bộ chút sinh lực cuối cùng vào lời tuyên bố ấy, anh gầm lên: “Ta tuyệt đối không từ bỏ! Ngay cả khi… phải đánh đổi mạng sống của mình! Đây là cơ hội của ta!”

Nhưng cơ thể anh đã đi quá xa để còn có thể quay đầu. Quá trình biến đổi vốn đã diễn ra quá nửa giờ đây hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát. Ruan Yi bỗng giật mạnh, tiếng nói cũng vỡ vụn thành hoảng loạn: “Chờ… chờ đã…” Đó là khoảnh khắc cuối cùng mà con người trong anh cố vùng vẫy trước khi bị thứ sức mạnh anh theo đuổi nuốt chửng.

Tangtang không kịp suy nghĩ thêm nữa. Cô lao thẳng về phía trước, đưa tay ra như muốn giữ lấy anh, như muốn níu lại một ảo vọng mong manh rằng mọi chuyện vẫn chưa quá muộn, rằng cô vẫn còn có thể cứu được người anh trai của mình. Nhưng sự thật luôn tàn nhẫn hơn mọi hy vọng. Chính nguồn sức mạnh đang xâm chiếm Ruan Yi đã đánh bật Tangtang ra, làm rơi chiếc bịt mắt khỏi gương mặt cô. Và cũng từ khoảnh khắc ấy, thông qua con mắt cấy ghép của Tangtang, chúng ta mới nhìn thấy bản chất thật sự của thảm kịch đang diễn ra trước mắt: một sinh vật khổng lồ đang nuốt chửng phần hồn, phần người cuối cùng còn sót lại của Ruan Yi.

Quá trình biến đổi cuối cùng cũng hoàn tất. Máu thịt, gân xương và những mảng gỗ dị dạng hòa vào nhau, vặn xoắn thành một quái vật khổng lồ mang dáng dấp như một con bò tót. Nhưng đó không còn là sinh vật của tự nhiên nữa, mà là một khối xác thịt méo mó nhuốm màu đau đớn, thù hận và sức mạnh mất kiểm soát. Ruan Yi giờ đây đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại trước mắt chúng ta một con quái vật sinh ra từ chấp niệm không thể buông bỏ.

Từ một người anh từng gánh cả Trại Thanh Ba trên vai, Ruan Yi đã bị nỗi đau, hận thù và lời hứa về sức mạnh của Ardashir nuốt chửng đến mức không còn giữ nổi chính mình. Khoảnh khắc cơ thể anh hòa lẫn với gỗ, máu thịt và nguồn lực lượng méo mó ấy cũng là lúc bi kịch kéo dài suốt mười năm của gia đình họ bị đẩy đến đỉnh điểm đau đớn nhất. Và từ đó, trận chiến ở Suối Tổ không còn chỉ là màn đối đầu để chặn một kẻ phản loạn, mà đã trở thành thời khắc Tangtang buộc phải đối diện với sự thật tàn nhẫn rằng người anh cô muốn cứu có lẽ đã bị cướp mất từ rất lâu trước khi cả nhóm kịp đuổi tới nơi này.

Xem thêm:

Bình luận (0)

Để lại bình luận

0/2000

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!