Cốt truyện Arknights Endfield - Chương 1 Phần 5 - Giải Cứu Crowe Và Đối Mặt Với Khó Khăn Mới

Giao diện mở đầu cho chặng hành trình của Endministrator trong Arknights Endfield
Ở phần trước, chúng ta đã lần theo dấu vết của Nefarith xuyên qua những tàn tích của Thung Lũng IV, đồng thời gặp gỡ Rossi — người không chỉ là em gái của Wulfgard mà còn mang đến những mảnh ghép quan trọng giúp làm sáng tỏ bức tranh toàn cảnh. Hành trình ấy đã dẫn chúng ta chạm đến một sự thật bị chôn vùi từ lâu: Cây Sồi Originium Vĩ Đại, biểu tượng của sự sống do chính chúng ta tạo ra, cũng chính là thứ đã bị hy sinh để cứu lấy vùng đất này khỏi thảm họa năm xưa.
Khi những ký ức bắt đầu trỗi dậy, các Neo Điểm đồng loạt kích hoạt, kéo theo làn sóng Aggeloi tràn đến không ngừng. Chúng ta buộc phải bám theo những mầm non Originium, vừa chống chọi với hiểm họa, vừa lần lượt phá hủy từng Neo Điểm để mở đường tiến sâu hơn. Từ đó, cuộc hành trình không còn đơn thuần là một nhiệm vụ chiến đấu, mà dần trở thành hành trình tìm lại chính quá khứ đã bị đánh mất.
Trận chiến với Triaggelos

Triaggelos là tàn tích còn sót lại của Astarron kinh hoàng, đồng thời sử dụng sức mạnh tương tự Ankhor
Trước khi chạm trán con trùm này, Endministrator và đồng đội không hề đi thẳng tới nơi nó ngự trị, mà phải băng qua cả một chuỗi khủng hoảng tại Origin Lodespring: khu mỏ bị Landbreakers quấy phá, Rossi xuất hiện để cứu người, bác sĩ Yue nhắc đến tình hình liên quan tới Aether Rift, rồi một mầm non Originium bí ẩn khiến Endministrator nghe thấy những tiếng nói lạ. Ngay sau đó, các Neo Điểm được kích hoạt, Aggeloi tràn vào trại mỏ, và cả nhóm buộc phải vừa cứu người vừa phá hủy ba Neo Điểm để mở đường tiến sâu hơn. Trong lúc truy kích, đội khảo sát còn báo rằng Nefarith đã xuất hiện trong khu vực, khiến toàn bộ biến cố ở Lodespring mang màu sắc của một âm mưu đã được dàn dựng từ trước.
Đích đến của chặng đường đó là Cradle of the Ages. Đây không chỉ là một địa danh đẹp và cổ xưa, mà còn là phần di tích còn sót lại của Cây Sồi Originium Vĩ Đại — kỳ quan từng giúp Thung Lũng IV vượt qua khủng hoảng năng lượng trong giai đoạn khai phá đầu tiên. Khoảng hai mươi năm trước, khi Astarron, một Aggelos Khổng Lồ, tấn công Thung Lũng IV và mọi biện pháp khác đều thất bại, người ta đã buộc phải kích nổ Cây Sồi Originium Vĩ Đại để tiêu diệt nó. Nhưng quá khứ ấy chưa bao giờ thực sự khép lại: trong đợt tấn công gần đây vào Thung Lũng IV, những mảnh còn sót lại của Astarron đã bị Neo Điểm tái cấu thành thành một thực thể mới mang tên Triaggelos ngay tại Cradle of the Ages.
Triaggelos không chỉ là một con trùm mạnh, mà còn là khoảnh khắc quá khứ của Thung Lũng IV sống dậy dưới một hình hài méo mó và hung bạo hơn. Nó hiện ra như một khối tàn tích Aggeloi khổng lồ bị chắp vá lại, vừa mang dấu vết của Astarron, vừa vận dụng thứ quyền năng kiểu Neo Điểm. Giai đoạn đầu của trận đánh là Dạng Tấn Công: Triaggelos áp sát cực nhanh, liên tục dồn ép bằng các đòn cận chiến và những pha tích lực nặng nề. Cảm giác của giai đoạn này là một cuộc đọ sức trực diện, nơi nó muốn nghiền nát đội hình bằng áp lực thuần túy, như thể chưa cần đến mưu mẹo cũng đã đủ sức áp đảo bất kỳ ai dám tiến vào vùng cấm của Cradle.
Trạng thái đầu tiên của nó thực ra chưa quá nổi bật nếu đặt cạnh Rohdagn. Nhưng khi bước sang giai đoạn hai, trận chiến lập tức đổi hẳn sắc thái. Nó lột xác và không còn chỉ là một con quái vật lao thẳng vào người chơi nữa, mà trở thành trung tâm của cả một thảm họa khu vực. Nó triệu hồi thêm Aggeloi, phát ra các đợt xung chấn từ Neo Điểm, tạo lá chắn cho bản thân, gọi xuống những đợt tấn công trên diện rộng và buộc đội của Endministrator phải tìm đến các nhánh Originium có mái vòm bảo hộ để sống sót qua cú đánh nặng nhất. Đá trồi lên quanh đấu trường, thiên thạch rơi xuống rồi phát nổ thành những đợt chấn động, khiến trận chiến mang cảm giác như cả chiến trường đang sụp đổ. Đây cũng là lúc Triaggelos thể hiện rõ nhất ý nghĩa cốt truyện của nó: nó không chỉ là “một sinh vật”, mà là hiện thân của sự hỗn loạn mà Neo Điểm cùng tàn tích của Astarron có thể kéo trở lại Thung Lũng IV.
Đến giai đoạn cuối, nó tiếp tục biến cuộc đối đầu thành một cuộc săn đuổi căng thẳng. Triaggelos chuyển sang lối đánh lẩn khuất, tàng hình, bắn loạt đạn từ xa hoặc bất ngờ tung ra những đòn tập kích. Lúc này, nó không còn tạo cảm giác như một cỗ máy hủy diệt nặng nề nữa, mà giống như bóng ma của thảm họa cũ — khó nắm bắt, khó khóa mục tiêu, luôn để lại một màn sương tím làm dấu vết. Chúng ta rơi vào thế cực kỳ khó khăn, bởi giờ đây chẳng khác nào phải chiến đấu trong trạng thái mù lòa, buộc phải vận dụng toàn bộ giác quan lẫn kinh nghiệm chiến đấu để lần theo những dấu hiệu mà Triaggelos để lại.
Khủng hoảng tại nhà máy điện: Giải cứu Mr. Crowe

Perlica và Chen đang bàn về chuyện băng qua Khu Thử Nghiệm để ngăn chặn Vết Nứt
Chúng ta tiến vào trung tâm phát điện của UWST không còn với tâm thế của một đội truy đuổi thông thường nữa, mà như đang bước vào phần lõi của một thảm họa đã vượt ngoài tầm kiểm soát. Bên ngoài, Rift trên bầu trời Thung Lũng IV tiếp tục nứt rộng ra từng chút một; bên trong, cả khu phức hợp công nghiệp chỉ còn là một mê cung của băng chuyền, hơi nóng, cửa cuốn và những hành lang nồng nặc mùi cháy khét. Crowe dẫn đường cho chúng ta đi sâu vào bên trong, nhưng càng tiến lên, mọi thứ càng cho thấy đây không còn là cuộc truy dấu Nefarith đơn thuần nữa. Cả vùng đất này đang bị ép đến giới hạn. Trong mắt Crowe, chừng nào Rift còn mở, chừng đó Thung Lũng IV sẽ không bao giờ thực sự được cứu; mọi nỗ lực phản công lúc ấy cũng chỉ là kéo dài thời gian trước khi tai họa nuốt chửng tất cả. Scaldings of Utjug cũng mang đúng tinh thần ấy: đây là thời điểm cả nhóm bị cuốn thẳng vào nhà máy để gấp rút chuẩn bị cho một phương án cuối cùng.
Chính vì vậy, Utjug Order hiện ra không giống một thủ tục quân sự thông thường, mà là một mệnh lệnh chỉ được nhắc tới khi mọi lối thoát quen thuộc đều đã khép lại. Phần công khai của nhiệm vụ xác nhận rất rõ rằng Crowe cần thu hồi lại bộ kích hoạt cho mệnh lệnh này, gồm thẻ ủy quyền và thiết bị phát tín hiệu. Các mô tả vật phẩm từ cộng đồng hiện tại cũng cho thấy hai món này đi theo cặp để Crowe có thể phát đi Utjug Order, chứ không phải hai tấm thẻ riêng biệt. Riêng thiết bị phát tín hiệu Utjug còn được mô tả là một thiết bị có vẻ ngoài bình thường nhưng mang theo một nút đỏ gợi lên cảm giác về hiểm họa khổng lồ, đủ để thấy đây là thứ chỉ được sử dụng khi người ta đã chấp nhận trả một cái giá rất nặng. Nói cách khác, thứ Crowe đang chuẩn bị không phải là một biện pháp vá víu tạm thời, mà là một đòn cực đoan nhằm chặn đứng thảm họa bằng mọi giá.
Bởi thế, phần việc của chúng ta trong trung tâm phát điện không thể xem như một đoạn đơn giản chỉ để đi thu nhặt vật phẩm, mà là hành trình giành lại quyền lựa chọn cho toàn bộ Thung Lũng IV. Trên đường tiến sâu hơn vào nhà máy, cả nhóm phải lần lượt quét sạch những chốt chặn của Landbreakers, giải cứu các thành viên UWST còn mắc kẹt, nhận thẻ ủy quyền từ một người sống sót, rồi luồn vào khu phòng thí nghiệm bị khóa để tìm thiết bị phát tín hiệu. Nhưng nếu nhìn theo mạch truyện, ý nghĩa của chuỗi hành động này còn lớn hơn rất nhiều. Mỗi người được cứu ra khỏi đống sắt thép méo mó lại là thêm một bằng chứng cho thấy Crowe không hề phát lệnh từ xa bằng sự lạnh lùng tuyệt đối, mà đang cố giữ lại phần người cuối cùng giữa cơn tuyệt vọng. Và cũng chính tại đây, mâu thuẫn cảm xúc bùng lên rõ nhất: Crowe sẵn sàng gánh lấy cái giá của kế hoạch, còn Perlica thì nhất quyết không chấp nhận để một mình ông biến thành vật hi sinh. Vì thế, sự xuất hiện của Tata không chỉ là một phương án thay thế về mặt kỹ thuật, mà còn là tia hy vọng rằng có lẽ vẫn còn cách cứu Rift mà không cần lập tức đánh đổi một mạng người để đổi lấy cơ hội sống sót cho số đông.
Khi Valley IV dồn toàn bộ hy vọng vào Tata

Giữa chiến dịch phản công khốc liệt tại Thung Lũng IV, Tata trở thành niềm hy vọng mong manh nhất mà cả đội buộc phải đặt cược.
Chúng ta phải tiến đến tọa độ thứ nhất, chờ lực lượng UWST tới hỗ trợ, rồi tiếp tục di chuyển đến tọa độ thứ hai, đánh bại một tên Bone Crusher, lại chờ thêm một đợt tiếp viện nữa từ UWST, trước khi hạ nốt đám Landbreakers đang bịt kín con đường phía trước. Toàn bộ diễn biến ấy tạo ra cảm giác rất rõ về một chiến dịch phản công tổng lực: giờ đây, cả đội không còn đơn thuần chạy theo dấu vết của Nefarith nữa, mà đang từng bước xé toạc toàn bộ mạng lưới phòng tuyến của kẻ địch để giành lại thế chủ động cho Thung Lũng IV. Khắp bốn phía, Landbreakers không tràn lên như những toán quân nhỏ lẻ, mà giống như một cơn thủy triều đen đang siết chặt toàn bộ chiến tuyến. Mỗi bước tiến đều phải đổi bằng giao tranh, bằng hỏa lực, và có những lúc cả đội gần như chỉ còn sống sót được nhờ sự phối hợp cùng một chút may mắn mong manh.
Trong bối cảnh ấy, Tata bị đẩy vào vị trí trung tâm của toàn bộ chiến dịch. Cậu không phải người mạnh nhất, cũng không phải người lập ra kế hoạch, nhưng lại là niềm hy vọng mong manh nhất mà tất cả buộc phải đặt cược vào. Vì vậy, khi Tata bắt đầu dao động trước nhiệm vụ phải trực tiếp đối diện với Rift, sự chững lại ấy không chỉ là nỗi sợ của một cậu nhóc, mà còn là khoảnh khắc cả đội dồn toàn bộ sự tuyệt vọng lên vai chú rô-bốt nhỏ bé ấy, trao cho cậu một sứ mệnh vô cùng lớn lao. Nhưng giữa một chú rô-bốt và hàng trăm, hàng nghìn sinh mạng ngoài kia, chúng ta buộc phải chấp nhận đánh đổi — và ngay cả Yvonne, người đã tạo ra Tata, cũng hiểu rõ điều đó. Dù đứng cách xa chiến trường, mùi tử khí dường như vẫn len tới tận nơi này, như một lời nhắc nhở rằng quyết định hi sinh Tata cần phải được thực hiện ngay lập tức, không thể chậm trễ thêm nữa. Bởi nếu tiếp tục chần chừ, ngoài kia sẽ còn nhiều người hơn phải ngã xuống một cách vô ích.
Và rồi, đúng vào lúc cả nhóm tưởng như đã mở được đường để đưa Tata tiến sát hơn tới trung tâm của biến cố, Landbreakers lại một lần nữa chặn kín lối đi. Không có lấy một giây phút nghỉ ngơi, cũng không có dù chỉ một khoảnh khắc để thở. Chúng ta vừa mới giành lại được bộ kích hoạt Utjug Order, vừa mới níu giữ được một tia hy vọng từ Tata, thì ngay lập tức lại bị quăng vào một trận chiến sinh tử ngay trước cửa Khu Thử nghiệm Aether.
Đến đây, toàn bộ mạch truyện tại Thung Lũng IV đã hội tụ về một điểm không thể né tránh: trước mặt là Khu Thử nghiệm Aether, sau lưng là cả một vùng đất đang từng bước bị Rift và Blight bóp nghẹt. Những gì khởi đầu như một cuộc truy đuổi Landbreakers giờ đây đã biến thành trận chiến để giành lại quyền tồn tại cho Thung Lũng IV, nơi từng quyết định, từng sinh mạng được cứu ra, từng bước chân tiến sâu vào trung tâm phát điện đều phải trả bằng một cái giá vô cùng nặng nề. Crowe đã chuẩn bị cho phương án cực đoan nhất, Perlica vẫn cố níu lấy cơ hội cứu người mà không phải chấp nhận hi sinh vô điều kiện, còn Tata — từ một chú rô-bốt tưởng chừng rất nhỏ bé — lại trở thành mắt xích mong manh nhưng quan trọng nhất giữa tuyệt vọng và hy vọng. Và khi cánh cửa dẫn tới Khu Thử nghiệm Aether mở ra giữa mùi khói nóng, tiếng còi báo động và những đợt tấn công không ngừng của Landbreakers, ai cũng hiểu rằng phía trước sẽ không còn là một chặng đường cầm cự nữa, mà là thời khắc quyết định xem Thung Lũng IV sẽ được cứu rỗi, hay sẽ bị nuốt chửng hoàn toàn trong thảm họa mà Nefarith đã âm thầm chuẩn bị suốt từ rất lâu.
Xem thêm:
Bình luận (0)
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!